Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 162

Ta nhổ vào.

Dạ Mặc Uyên cũng đâu phải là người của nàng.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngịu: “Cái này… vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, ta còn có việc, các ngươi cứ nói chuyện, ta đi trước đây”.

“Rầm…”.

Thanh Phong chặn nàng lại, hai hàng binh sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt cũng chặn lại đường đi của nàng.

Dạ Mặc Uyên như cười như không, trong đôi con ngươi đen tuyền đang có cơn cuồng phong bão tố tụ lại: “Cố tam tiểu thư không phải thích mỹ nam sao, vội vàng chạy đi đâu đó?”

Nghe vậy Cố Thanh Hy đành phải bất chấp quay đầu lại, gánh chịu uy áp vương giả quân lâm thiên hạ của hắn.

“Ta nói Dạ vương, tranh thủ bây giờ hai chúng ta còn chưa thành thân, hay là chúng ta huỷ bỏ hôn ước đi, ngươi cũng thấy rồi đấy, ta chính là một nữ nhân đa tình, chỉ cần nhìn thấy mỹ nam là ánh mắt của ta sẽ không rời đi được”.

“Bản vương có một tật xấu là thích làm khó người khác”.

“…”.

Cố Thanh Hy cảm thấy Dạ Mặc Uyên này đúng là tính cách vặn vẹo.

Hắn còn chẳng sợ đỉnh đầu mọc cả một thảo nguyên cỏ xanh thì nàng sợ cái gì.

Dạ Mặc Uyên lạnh lùng quét mắt nhìn hết đám người bên trong Vô Ưu Quán, nhưng dừng lại lâu hơn một chút trên người Diệp Phong cùng với Tiêu Vũ Hiên, lúc này mới cất lời nói: “Đưa đi”.

“Ngươi… ngươi không thể bá đạo như thế, nha đầu xấu xí cũng không phải món hàng của cá nhân ngươi”.

Tiêu Vũ Hiên hơi run đến mức hàm răng khẽ va vào nhau, nhưng vẫn sống chết chặn ở trước mặt Cố Thanh Hy.

Dịch Thần Phi cười nói: “Chiến thần, Dịch mỗ nếu đã hứa với tam tiểu thư ở bên cạnh nàng bảy ngày, thì bảy ngày này đương nhiên phải có trách nhiệm với sự an toàn của nàng”.

“Thế nào… Nho gia muốn đối địch với bản vương?”, Dạ Mặc Uyên coi Tiêu Vũ Hiên như không khí một cách lộ liễu, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nhướn lên quét về phía Dịch Thần Phi.

“Nếu như ngươi dám động đến một sợi tóc của nàng, không chỉ Nho gia, cả Triệu Quốc cũng sẽ không đồng ý”, Dịch Thần Phi hờ hững cười nhẹ như tiếng gió, nhưng nụ cười kia lại mang theo hàm ý cảnh cáo.

Bầu không khí tự nhiên trở nên nặng nề, khói lửa chiến tranh nổ lách tách.

Tất cả mọi người trong Vô Ưu Quán đều cảm thấy mình đã bước một chân vào trong Quỷ môn quan, bị đè nén đến mức không thể thở nổi.

Khí thế của Chiến thần mạnh mẽ thì cũng thôi đi, nhưng người đàn ông tựa như trích tiên tao nhã dịu dàng kia thế nào mà cũng có khí thế mạnh như vậy.

Mắt thấy Dịch Thần Phi với Dạ Mặc Uyên đứng ở hai phía đối lập nhau, khói lửa chiến tranh bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra thì Cố Thanh Hy vội vàng mở miệng ngăn lại.

“Thần Phi đại ca, ngươi yên tâm, hắn sẽ không làm gì ta đâu, ngày mai ta lại đi tìm ngươi”.

Dịch Thần Phi dùng ánh mắt như đang suy nghĩ đó nhìn Cố Thanh Hy một cái, cuối cùng thu lại uy áp, gật đầu.

Tiêu Vũ Hiên nào có yên tâm cho Cố Thanh Hy theo hắn quay về, hắn ta sức lực không đủ nói: “Chiến thần, dù thế lực của ngươi có lớn, nhà họ Tiêu ta cũng không sợ ngươi đâu, nếu như ngươi dám đối xử không ra sao với nha đầu xấu xí, nhà… nhà họ Tiêu bọn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi”.

“Ngươi có thể thử một chút”.

“Ngươi…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK