Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 762

Cố Thanh Hy chợt nắm lấy tay hắn, lại vội vàng hỏi: “Sao chàng không nói gì, chắc chắn chàng biết cách giải huyết chú đúng không?”

Dạ Mặc Uyên khó chịu như bị hóc xương cá, hắn nhìn Cố Thanh Hy, trong mắt tràn đầy sự đau lòng và tức giận.

Một lúc lâu sau đó, hắn chậm rãi buông tay, nói một câu: “Ta sẽ không để nàng phải chết, cũng sẽ giải huyết chú giúp nàng”.

“Có nghĩa là chàng biết cách giải huyết chú sao? Dạ Mặc Uyên, chàng cho ta biết có được không, chuyện này rất quan trọng với ta, chỉ cần chàng nói, cho dù chàng ra điều kiện gì, ta cũng sẽ đồng ý với chàng”.

“Bảy viên Long Châu, cách duy nhất để giải huyết chú chính là thu thập bảy viên Long Châu”.

Cố Thanh Hy chán nản buông tay.

Lại là Long Châu.

Xem ra không mau chóng tìm ra hai viên Long Châu còn lại, huyết chú của Ngọc tộc sẽ mãi không thể giải được.

“Nàng yên tâm, có bản vương ở đây, nàng không thể chết được đâu”.

“Vậy chàng có tin tức của Long Châu không?”

“Không có, nhưng có lẽ Ngọc tộc có mấy viên Long Châu”.

Cố Thanh Hy cười chua chát: “Ta lừa chàng đấy, trên đường ta quay về không gặp người của Thiên Phần tộc, cũng không bị huyết chú”.

Ân oán dây dưa của Thiên Phần tộc và Ngọc tộc, nàng không muốn kéo Dạ Mặc Uyên vào.

Sắc mặt của Dạ Mặc Uyên u ám khó rõ.

Hứng thú nam nữ vừa rồi vất vả lắm mới dâng lên cũng tan biến.

“Đêm đã khuya, tối nàng hãy ngủ lại đây, bản vương bảo đảm sẽ không đụng vào nàng”.

Đêm thật sự đã khuya rồi.

Nói cách khác, trời cũng sắp sáng.

Giày vò cả một buổi tối, lại tiếp tục đi đường nhiều ngày như vậy, Cố Thanh Hy quả thật có chút mệt.

Quan trọng nhất là, muốn đuổi Dạ Mặc Uyên đi lần nữa, độ khó quá lớn.

Nàng ngáp một cái, vén chăn nằm xuống: “Ta ngủ trên giường, chàng ngủ trên sạp đi”.

“Được”.

Một đêm yên ắng.

Cố Thanh Hy ôm đầy tâm sự, trong lòng nghĩ cho con dân của Ngọc tộc, cả buổi tối không biết trở mình bao nhiêu lần mới đi vào giấc mộng.

Dạ Mặc Uyên ngủ trên sạp, mặc dù hắn không trở mình nhưng cũng chất chồng tâm sự.

Nhịp thở đều đều của Cố Thanh Hy vang lên, Dạ Mặc Uyên nhẹ nhàng ngồi dậy, cầm ngọn nến soi sau lỗ tai nàng.

Sau lỗ tai nàng không có gì cả.

Dạ Mặc Uyên khẽ nhíu mày.

Không có dấu vết trúng huyết chú?

Không biết nghĩ tới điều gì, Dạ Mặc Uyên lại lấy nước mắt Giao Châu ra, đốt cháy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK