Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 499

Thiếu niên đeo mặt nạ che hết phần lớn khuôn mặt nên không thể thấy rõ mặt mũi, nhưng cẩm y hoa phục trên người hắn, cảm giác quý khí đó chỉ cần liếc mắt đã biết không phải người thường.

Bên cạnh thiếu niên đó là một người trông hết sức thanh tú.

“Các ngươi biết chuyện gì chưa, ấu tử Đại tướng quân Tiêu Vũ Hiên thành hôn với nhị tiểu thư phủ Thừa Tướng Cố Sơ Vân đấy”.

“Cái gì… Không thể nào, ấu tử Đại tướng quân là một tên ăn chơi trác táng mà? Nghe nói hắn văn võ không thông, chữ viết cũng tệ, còn thường xuyên lưu luyến giữa bụi hoa, thanh lâu lớn nhỏ trong đế đô này hắn đều chơi cả rồi, nhị tiểu thư phủ Thừa tướng gả cho hắn, chẳng phải là đóa hoa tươi cắm trên bãi cứt trâu à”.

“Lại chả thế, thiên hạ này ai lại không biết nhị tiểu thư phủ Thừa tướng Cố Sơ Vân thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, hơn nữa nghe nói nàng ta còn là một đại mỹ nhân hiền lành đoan trang”.

“Tại sao Cố nhị tiểu thư lại gả cho loại phế vật như thế?”

“Cái này ta cũng không rõ lắm, nhưng đã đính hôn rồi, đầu tháng sau đại hôn, chỉ còn hơn mười ngày nữa thôi”.

Cố Thanh Hy đảo cái chén trong tay, nhìn Dạ Mặc Uyên theo phản xạ: “Tại sao Tiêu Vũ Hiên lại lấy Cố Sơ Vân? Dạ Mặc Uyên, chuyện này có liên quan gì tới ngươi không vậy?”

Đôi mắt Dạ Mặc Uyên như hồ nước sâu không thấy đáy, hắn tao nhã uống trà, chẳng hề tò mò với những lời bàn tán xung quanh, dường như đã sớm biết rõ.

Nhìn thấy vẻ mặt Dạ Mặc Uyên, tim Cố Thanh Hy chợt hẫng một nhịp.

Tên này, đừng có nói là tại nàng thân thiết với Tiêu Vũ Hiên nên mới làm khó dễ, ném một thê tử vào người Tiêu Vũ Hiên nha?

Ném cho hắn ta một thê tử thì cũng được đi, nhưng nhân phẩm của Cố Sơ Vân, nàng thật sự không dám khen.

Nói là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu cũng không sai tí nào, chẳng qua đóa hoa kia không phải Cố Sơ Vân, mà là Tiêu Vũ Hiên.

“Dạ Mặc Uyên, ngươi muốn làm cái gì?”

Dạ Mặc Uyên nhìn tiểu thương đi qua đi lại ngoài cửa sổ, giọng không mặn không nhạt.

“Cố nhị tiểu thư phủ Thừa tướng tài năng trác tuyệt, lão tướng quân rất hài lòng với nàng dâu này, phủ Thừa tướng có thể dựa vào ngọn núi như phủ Tướng quân thì lại càng vui, đôi bên đều hài lòng, trở thành thân gia có gì lạ”.

“Nhưng Tiêu Vũ Hiên không hài lòng”, Cố Thanh Hy đặt chén bạch ngọc trong tay xuống, chẳng còn chút hứng thú nào với món ngon trên bàn, đứng dậy muốn rời khỏi nơi này.

Ở trong phủ nhàm chán quá, nàng muốn ra ngoài giải sầu.

Thế nhưng Dạ Mặc Uyên lại đòi đi theo nàng, tuy chỉ là đi hóng gió, nhưng nàng làm gì cũng bị giám sát, cảm giác này không thoải mái một chút nào, nhất là sau khi nghe chuyện Tiêu Vũ Hiên.

Thanh Phong cản nàng lại: “Phu nhân, người là thê tử của chủ tử, chuyện của Tiêu công tử không liên quan gì tới người”.

“Sao, bây giờ các ngươi muốn giam lỏng ta hả?”, Cố Thanh Hy cười lạnh, kiêu căng nhìn Thanh Phong và Dạ Mặc Uyên.

Một câu giam lỏng thốt ra, những người luôn để ý tới bên này đều nhìn họ với vẻ kinh ngạc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK