Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 219

Giang Húc từ trên cao nhìn xuống thiếu niên với vết thương chồng chất trên người, ánh mắt của hắn ta chẳng khác nào đang nhìn con sâu cái kiến.

“Để ngươi ra là vì bảo vệ nàng ta à? Còn không mau giết nàng ta đi!”

Tiêu Vũ Hiên lui về sau vài bước, tránh xa thiếu niên: “Ngươi… ngươi… cũng là người của Ma tộc?”

Thiếu niên siết chặt nắm đấm, bỗng dưng, hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng thoáng qua một tia cầu khẩn: “Nàng… tội không đáng chết, ta buộc nàng giao ra chuông Phá Hồn là được”.

“Nhưng ta muốn thấy nàng ta chết, hơn nữa còn muốn thấy nàng ta sống không được mà chết cũng không xong”, Giang Húc nhìn thẳng vào thiếu niên, dường như muốn nhìn thấu hắn ta.

Uy áp trên người hắn ta cực nặng, mỗi một câu, một chữ đều tràn ngập mệnh lệnh.

Ánh mắt thiếu niên vụt qua một tia giãy dụa.

Giang Húc cười nhạt, dường như rất khoái chí khi nhìn thấy thiếu niên đau khổ: “Sao hả… Ngươi muốn chống lại mệnh lệnh vì nàng ta ư? Xem ra, ngươi đã quên cuộc sống tại Lan kỳ”.

Tuy rằng thiếu niên đã cố sức che giấu, nhưng khi nghe thấy lời này, thân thể hắn ta vẫn vô thức run lên, trong đôi mắt lặng lẽ kia hiện lên một tia hoảng sợ.

“Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, chặt bỏ tứ chi của nàng ta, móc mắt, cắt tai nàng ta”.

Không đợi thiếu niên đáp lời, Cố Thanh Hỳ sờ cằm, cười cợt nói: “Với bản lĩnh của ngươi thì việc chém tứ chi ta, móc mắt ta, cắt tai ta e là dễ như chơi, chẳng khác nào bóp chết một con kiến. Đã thế, ngươi cần gì làm khó hắn?”

“Hay là ngươi và hắn có thù oán, cho nên ngươi hận hắn? Chậc chậc, ngươi muốn nhìn dáng vẻ hèn mọn của hắn à? Chắc hẳn hai ngươi không phải là địch đâu nhỉ, để ta đoán xem, có phải là ngươi ghen tị với hắn không? Ghen ghét vì hắn lớn lên tuấn tú hơn ngươi, hay ghen ghét vì cuộc sống ở Ma tộc của hắn tốt hơn ngươi, cho nên ngươi mới trăm phương nghìn kế buộc hắn vào thế khó, muốn nhìn hắn khổ sở”.

Cố Thanh Hy càng nói càng khiến sắc mặt Giang Húc trở nên khó coi, sự tàn nhẫn trong mắt hắn ta ngày một chồng chất.

“Xem ra ta đã đoán đúng”, Cố Thanh Hy liếc nhìn thiếu niên, dường như khổ sở thay hắn ta: “Nhìn ngươi kìa, ngươi theo cấp trên kiểu gì vậy, hay là ngươi bỏ tà theo chính đi, xem xét việc ngươi vì bảo vệ ta mà trúng nhiều đao như vậy, ta sẽ không bạc đãi ngươi”.

Thiếu niên chẳng thèm liếc nhìn Cố Thanh Hy, chỉ lẳng lặng đứng đó.

Đột nhiên, Giang Húc nở nụ cười: “Đoán đúng thì sao, ta muốn nhìn thấy hắn giãy dụa, khổ sở đấy. Không phải hắn là người lương thiện à? Ta rất muốn xem vì mạng sống, hắn có giết cô hay không?”

“Ta can đảm đoán thêm một việc nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên ngươi dẫn theo nhiều cao thủ đi chấp hành nhiệm vụ như vậy, đúng không?”

“Ồ… Sao cô biết?”

“Bởi vì ngươi quá hống hách, dám lấy việc công làm việc tư. Rõ ràng mục tiêu của ngươi là ta, nhưng ngươi lại chần chừ, không tìm đến ta mà buộc một kẻ trọng thương, đang hấp hối đi giết ta. Chỉ cần không phải kẻ mù thì đều có thể nhìn ra được”.

Những lời này khiến không ít cao thủ đeo mặt nạ đầu lâu đổ dồn ánh mắt về phía Giang Húc, nhất là hai ông lão đứng bên cạnh hắn ta.

Hai ông lão kia có hơi thở cực kỳ thấp, bước đi mạnh mẽ như rồng như hổ, thoạt nhìn có vẻ như là cao thủ tuyệt thế.

Giang Húc biến sắc: “Cô nói nhăng nói cuội gì đấy, hắn chống lại mệnh lệnh nên ta mới thay kỳ chủ xử lý kẻ phản nghịch mà thôi!”

“Ồ… xử lý kẻ phản nghịch trước mặt người ngoài như ta ư?”

“Vô liêm sỉ, ngươi tính hay thật, vậy mà còn dám nghi ngờ ta? Thất thần làm gì, mau chém đứt tứ chi nàng ta đi”.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK