Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 471

Ánh mắt như dao của Dạ Mặc Uyên lướt qua, tất cả mọi người đều run rẩy, không dám nói gì nữa.

Đám người vừa mới mở miệng bàn tán đều lạnh sống lưng, luôn cảm thấy chiến thần đã nghe thấy lời bàn tán của bọn họ.

Lúc này, bọn họ như rơi vào hầm băng, vô cùng hối hận, chỉ cầu nguyện đừng xảy ra chuyện lớn gì.

Học viện Hoàng gia có rất nhiều người đến, mọi người đều có vẻ mặt khác nhau, tâm tư cũng khác nhau.

Có người thì vui cho nàng, có người thì đầy đố kỵ, có người thì đợi nàng bị ruồng bỏ.

Từ phu tử vuốt chòm râu hoa râm của mình, cũng thấy vui thay cho nàng.

Thượng Quan Sở phong thái hiên ngang, trích tiên xuất trần, gương mặt tuấn tú đẹp tuyệt hiện lên ý cười. Chỉ là không biết vì sao, sắc mặt hắn ta lại có chút tái nhợt không dễ nhận ra, hình như là đã bị thương.

Sắp sửa đến phu thê đối bái, Trạch Vương siết chặt tay mình, lòng băn khoăn một lúc lâu, đột nhiên hạ quyết tâm.

Không biết hắn ta lấy đâu ra dũng khí mà đứng ra, lên tiếng hỏi: “Cố Thanh Hy, ngày đó từ hôn là ta sơ suất, nếu cô không muốn gả cho ngài ấy, mối hôn sự này…”

“Trạch Vương, lẽ nào ngươi muốn cướp hôn?”

Dạ Mặc Uyên đang cười, nhưng nụ cười đó khiến người ta không rét mà run. Hắn chỉ ngồi nơi đó đã toát lên khí phách uy nghiêm không giận mà uy, bễ nghễ thiên hạ.

Từ nhỏ Trạch Vương đã sợ chiến thần, chỉ cần một ánh mắt của chiến thần có thể làm hắn ta run rẩy cả nửa ngày.

Bây giờ chiến thần nheo hai mắt lại, như cười như không càng khiến da đầu hắn ta tê rần.

Hắn ta sợ, hắn ta muốn lùi lại.

Nhưng lùi lại rồi, cả đời này hắn ta sẽ hoàn toàn vụt mất Cố Thanh Hy.

Trạch Vương cũng không biết mình ôm tâm tư gì, là thích Cố Thanh Hy hay chỉ là không cam tâm người phụ nữ vốn là của mình lại gả cho người khác. Hắn ta cũng không hiểu mình lấy đâu ra dũng khí mà đứng thẳng lưng, cất giọng to rõ.

“Hoàng điệt không dám, chỉ là nếu Cố tam tiểu thư không muốn gả cho hoàng thúc, dù hoàng thúc là chiến thần cũng không thể ép buộc người khác”.

Trên người Dạ Mặc Uyên toát ra sự lạnh lẽo từng đợt. Hắn từng nghĩ tới Ma chủ sẽ đến làm loạn, nghĩ tới Thiên Phần tộc sẽ tới làm loạn, chỉ không ngờ Trạch Vương lại ngang nhiên cướp hôn.

Mọi người ở chính đường đều cảm thấy bầu không khí hơi kỳ diệu, lạnh đến mức khiến người ta run lẩy bẩy.

Gần như không cần nghĩ cũng biết, chiến thần đã nổi giận.

Một khi hắn nổi giận, có lẽ cả đời này của Trạch Vương sẽ tiêu tùng.

Vương gia của Dạ Quốc có biết bao người bị chiến thần giết chết, trong đó có cả thân hoàng huynh của hắn.

Chiến thần ngay đến thân hoàng huynh cũng giết, huống hồ chỉ là một kẻ hoàng điệt.

Không ít người toát mồ hôi thay Trạch Vương.

Nội tâm Cố Thanh Hy chửi thầm con mẹ nó, lằng nhằng như vậy đến khi nào mới bái đường xong.

Nàng giận dữ nói: “Ta nói ngươi biết, Trạch Vương, hôm nay là ngày đại hỷ của ta, ngươi cứ phải đến làm loạn sao? Gả cho Dạ Mặc Uyên là ta tự nguyện, liên quan gì đến ngươi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK