Mục lục
THIẾU PHU NHÂN VÔ LẠI
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh thờ ơ lạnh nhạt, phảng phất trong miệng cô gọi không phải là anh, đạp xe mà đi, lưu lại cô ở phía sau nặng nề đạp xe thể thao cao quý, dậm chân một cái, sau đó cắn răng, hướng về phía sau lưng của anh hô to: "Tịch Giản Cận, anh chờ đó cho em!"

Thời điểm anh trở thành Chủ Tịch Hội Học Sinh, người ái mộ càng ngày càng nhiều, có lẽ là vì cô theo đuổi anh, dần dần nữ sinh trong trường học cách anh càng ngày càng xa, nam sinh thấy anh cũng mang theo vẻ hâm mộ.

Anh lại cảm thấy cô là một loại gánh nặng.

Sau nữa, anh giống như là bị cô lấy làm mục tiêu, trở thành đồ vật thuộc về cô, cô không biết từ nơi nào mua được rồi một chiếc xe đạp, mỗi ngày đi theo phía sau anh đi học, tự nhiên phía sau của cô, cũng có một đám tuấn nam đi theo, đơn giản chính là những công tử ca khác của Bạc Gia.

Anh không phải người ngu, tất nhiên nhìn ra được những công tử ca kia đối với anh bất mãn, nhiều lần ở nhà vẹ sinh gặp phải, rất hay đánh chủ ý lên anh, chẳng qua là có thể là ngại cô ngạo mạn, bọn họ chỉ là đem tức giận nuốt vào bụng, định không để mắt đến cô.

Cho đến một ngày, cô không có đi học tới, xế chiều giờ tan học, mưa to, anh xử lý xong bài tập, thu thập xong, định cản xe Taxi về nhà, nhưng đã thấy cô cầm một cái dù, một mình đứng ở cửa.

Anh vốn định làm bộ như không nhìn tới, ai ngờ cô lại chạy đến bên cạnh anh, túm vạt áo của anh, như cũ là ngữ điệu cao ngạo: "Tịch Giản Cận, em tới đưa dù cho anh!"

Anh không đón, chẳng qua là cảm thấy cô phiền, vung tay lên, lại phát hiện cô thật mềm nhũn té trên mặt đất.

Chút tuổi thanh xuân, không có người nào thật sự ghét người nào, anh cũng bị làm cho sợ hãi, thời điểm cúi xuống, ôm lấy tới cô, lại phát hiện sắc mặt của cô trắng không giống với người bình thường, anh chạm vào da thịt của cô, phát hiện nóng kinh người, anh sợ hết hồn, vội vàng lấy điện thoại di động ra tìm xe cứu thương, ai biết cô lại tựa vào trong ngực của anh, cười khanh khách mở mắt, nói: "Tịch Giản Cận, em nhớ rõ anh, khi còn bé em hôn qua anh, hiện tại anh ôm em, anh phải chịu trách nhiệm đối với em cả đời đấy!"

Anh chưa từng thấy qua cô bé nào mặt dầy như vậy, rõ ràng sốt cao, nhưng còn có thể giống như lần này đúng tình hợp lý mà ngạo mạn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK