Mục lục
THIẾU PHU NHÂN VÔ LẠI
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mạnh mẽ quyết tâm, cắn răng, cô liền cởi dây áo choàng tắm ra, vừa muốn buông tay, lại nhìn thấy Tịch Giản Cận đứng ở trước mặt mình, ngăn trở động tác của cô, đem buộc dây lưng cô vào lại lần nữa.

Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, đáy mắt không hiểu, lấy tư thế mười phần nữ vương nhìn anh, khiêu mi, hỏi thăm.

"Đã làm không được, thì đừng khó dễ chính mình."

Tịch Giản Cận thần sắc đã khôi phục nhất quán đạm mạc: "Ta sở dĩ lưu đến hiện tại, là có chút lời nói không thể không nói với ngươi rõ ràng. Dù sao chúng ta tương lai nhìn thấy thời cơ còn có rất nhiều."

"Em cũng biết, tôi là nghe theo sắp xếp của tổ chức, triệu hồi về thành phố X, phối hợp một số việc trong quân khu, có thể sẽ ở thật lâu, cũng có thể là cả một đời không trở về bộ đội nữa."

Những vẻ mặt kia của Bạc Sủng Nhi, tan thành mây khói, cô đứng thẳng người, nhìn Tịch Giản Cận, biết rõ anh có ý ý gì, lại vẫn hỏi một câu: "Anh có ý gì?"

"Ý anh chính là, anh và em tương lai chỉ là quan hệ Bạc gia và Tịch gia hòa thuận, không trộn lẫn bất kỳ tình cảm gì, nói như vậy, em hiểu không?"

Tịch Giản Cận cười khẽ, trên gương mặt tuấn mỹ cũng không có nửa điểm chần chờ.

"Anh cứ như vậy chắc chắc em muốn dây dưa tình cảm với anh?" Bạc Sủng Nhi theo phản xạ đánh trả.

Tịch Giản Cận nghe được vậy, lạnh lùng lườm cô một chút, ngữ điệu nặng nề: "Tốt nhất là không có."

Tay Bạc Sủng Nhi siết thành ngắm đấm, móng tay bóp vào trong lòng bàn tay, đáy lòng cô đau, trên mặt lại phải tươi cười: "Tịch Giản Cận, anh thật dứt khoát."

Tịch Giản Cận cười nhạt một tiếng, coi như tán dương nhận lấy, sau đó giống như nghĩ tới gì, nghiêng người về phía Bạc Sủng Nhi, sau đó vô cùng thành khẩn nói: "Có chuyện cần xin lỗi em, thật xin lỗi...... Buổi tối hôm qua anh hôn em......"

Trong lòng Bạc Sủng Nhi xuất hiện ra một đám lửa, cùng với cô hôn môi cũng nói xin lỗi?

Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, tình tình trời sinh nuông chiều nhất thời hiện ra, "Tịch Giản Cận, anh đủ rồi! Có phải hôm nay anh muốn em khó chịu hay không?! Người đàn ông cùng em hôn môi nhiều vậy, anh cho rằng em thiếu nụ hôn kia của anh sao?"

Tịch Giản Cận không có lên tiếng, chỉ là nhìn cô, dáng vẻ rất bình tĩnh, "Vậy tạm biệt!".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK