Mục lục
THIẾU PHU NHÂN VÔ LẠI
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ừm, vừa làm xong." Giọng Tịch Giản Cận ở trong điện thoại, trầm thấp mà rõ ràng truyền đến, xâm nhập bên trong màng nhĩ Bạc Sủng Nhi, một đường va vào đáy lòng, để cho đáy lòng cô mềm mại một mảnh.

Nụ cười cô, trong nháy mắt trở nên dịu dàng mà xinh đẹp như vậy, trên mặt tràn đầy ánh sáng hạnh phúc.

Giống như có thể đem thế giới này, Sáng ngời như tuyết.

Hết lần này tới lần khác, người đàn ông tên Tần Thách lại ảm đạm.

Cô coi như sau khi trở lại thành phố X, anh sẽ không tìm cô.

Tăng thêm cô thực sự mệt muốn chết rồi, một mực nghỉ ngơi, xoa bóp, làm SPA, ngủ, kiểm tra thân thể, bận rộn xuống tới, bất tri bất giác đã là ba bốn ngày rồi.

Mà anh vừa lúc không gọi điện thoại, tâm tình của cô có chút sa sút.

"Làm sao bây giờ mới gọi điện thoại cho em!" Bạc Sủng Nhi cắn môi, như có như không oán trách rỉ ra.

"Mấy ngày trước bị giam lại rồi." Tịch Giản Cận nắm lấy điện thoại di động, loáng thoáng cười ra tiếng, giống như là bời vì cô không dễ dàng phát giác ăn dấm, có chút hưởng thụ, ngữ điệu cũng mềm nhũn mấy phần, nhẹ giọng bổ sung một câu: "Ở đâu?"

Bạc Sủng Nhi nghe được tim đập thình thịch.

Cô cong môi lên, một năm một mười tinh tế nói: "Tại Hoàng Cung, A Thánh, A Thần hẹn em tới chơi, chẳng qua thật nhàm chán, em còn không được ăn cơm chiều."

Nói đến câu nói sau cùng, cô tận lực giả ra mấy phần ủy khuất.

Đối diện với điện thoại di động, giống như truyền đến có chút thở dài, nghiêm chỉnh là không biết làm gì, cô nắm lấy điện thoại di động, mím môi, cười lên, vì chính mình nói vậy mà đổi lấy đáp lại của anh mà mừng thầm.

"En chờ anh, anh qua đón em."

Tiểu Tịch của cô, vẫn luôn nói chuyện khẳng định như vậy với cô.

Cô không thích người khác ra lệnh cho mình, hoặc là trông chừng chính mình.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác, liền ưa thích Tiểu Tịch bá đạo như vậy.

Cô liền ngoan ngoãn "Ừ" một tiếng, sau đó lại bổ sung một câu: "Tịch, Em chờ anh."

Bên kia điện thoại, đột nhiên không có tiếng.

Toàn thế giới, giống như mọi âm thanh yên tĩnh lại.

Chỉ có tiếng hít thở lẫn nhau, vang dội bên tai của nhau.

Bảy năm trước, sau khi anh rồi khỏi, em muốn tìm anh, nói với anh một câu, Tịch, em chờ anh, chờ anh trở về, một lần nữa muốn em.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK