nổ vang, còn xuất hiện dấu hiệu tách rời dưới ánh bạc kia.
Thế giới tràn ra ánh xanh của Đội trưởng cũng là như thế.
Có thể thấy được uy thế của ánh sáng này kinh người đến mức nào.
“Ánh Sáng Thánh địa, tiểu sư đệ, chúng ta mau lui lại.”
Đồng tử Đội trưởng bỗng nhiên co rụt lại, hắn la lên thất thanh, nhanh
chóng rút lui.
Hứa Thanh nghe thấy bốn chữ này, cũng biến sắc. Dù hắn không biết được
đây là thế gì, nhưng sức nặng của hai chữ “Thánh địa” đương nhiên rất to lớn,
căn nguyên không nghi ngờ là vì hắn cảm thấy tiếng la thất thanh của Đội
trưởng không bình thường.
Dựa theo sự hiểu rõ của hắn đối với Đội trưởng, sẽ không như vậy mới phải.
Dù sao bọn họ còn có rất nhiều đòn sát thủ, quan trọng nhất là Đế thi.
“Đại sư huynh, chắc là có ý nghĩ...” Hứa Thanh như có điều suy nghĩ, nhưng
vẻ mặt bày ra bên ngoài lại là kinh hãi, rồi hắn cũng vội vàng chạy trốn.
“Thế mà biết Ánh Sáng Thánh địa, khá thú vị đấy.”
Thanh niên họ Phong hóa thành người bạc nghe vậy thì cười lạnh, thân thể
lập tức biến mất, lúc xuất hiện thình lình đã ở trước mặt Nhị Ngưu, trực tiếp
đánh một chưởng.
Ánh xanh bên ngoài thân thể Nhị Ngưu trực tiếp sụp đổ, thân thể hắn như bị
xóa đi, tiêu tan không thấy đâu nữa.
“Hửm?”
Đôi mắt thanh niên họ Phong sáng lên, hắn lập tức biến mất, nhưng lúc này
đây khi xuất hiện, lại là ở trước người Hứa Thanh đang nhanh chóng rút lui, rồi
cũng đánh ra một chưởng.
Áp lực trên toàn thân Hứa Thanh tăng vọt, đại thế giới sợi hồn trước mặt
sụp đổ, một chưởng kia lại xuyên thấu tất cả, rơi vào trước lồng ngực hắn.
Một tiếng “Ầm” vang lên, thân thể Hứa Thanh bị đánh bay ra mấy trăm
trượng.
Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng nhưng cũng không có nhiều thương tích hơn,
Đại Huyền Thiên giáp trên thân thể, bây giờ đang nhấp nháy, phối hợp Cửu Lê
vây quanh, và thân Vu Tổ.
Lại thêm sự tăng cường cho thân thể mà Bất Diệt Đế quyền của Viêm
Huyền Tử do Hứa Thanh mô phỏng mang tới, hết thảy khiến cho phòng hộ thân
thể của hắn, bị chồng lên đến một cấp độ cực kỳ kinh khủng.
Lần này, thanh niên họ Phong thật sự rung động.
“Phòng hộ như vậy... Thì lại nhìn xem, pháp tắc có thể tổn thương ngươi
hay không.”
Thanh niên họ Phong hừ lạnh, nâng tay tóm về bầu trời, lập tức vô số sợi tơ
lại bỗng đâu hiện ra, rậm rạp chằng chịt xung quanh, thình lình hình thành một
tấm lưới lớn.
Lưới này được huyễn hóa ra từ quy tắc. Chớp mắt tiếp theo, bên trong ánh
bạc, mỗi một sợi tơ lại hóa thành màu bạc, rồi bỗng nhiên lan ra bát phương.
Những nơi đi qua, cắt đứt hết thảy.
Hứa Thanh vận chuyển tu vi toàn thân, lực phòng hộ cực hạn tràn ra, lập tức
va chạm với tấm lưới lớn kia. Âm thanh xoẹt xoẹt vang lên, lực lượng thân thể
của hắn lại hiện ra thế ngăn cản.
Nhưng hắn vẫn rút lui.
Mà ở nơi cách thanh niên họ Phong không xa, theo tấm lưới lớn bao trùm
qua, bóng dáng tiêu tan trước đó của Đội trưởng vốn ẩn nấp trong hư vô, cũng
bị ép ra.
Nhưng ngay khi xuất hiện, thân thể hắn lập tức tự bạo, hóa thành vô số con
sâu màu xanh lam vây quanh khúc xương tay, lao thẳng đến thanh niên họ
Phong bằng tốc độ kinh người.
Tốc độ của chúng nhanh chóng, khí thế mạnh mẽ như thể bùng nổ tất cả,
hình thành băng hàn, phối hợp xương cốt, lại phá vỡ ánh bạc, tới gần sau lưng
thanh niên họ Phong, xương tay ra sức vồ một cái, tất cả con sâu há to miệng,
phun ra hàn khí.
Trong chớp mắt, mắt thấy Ánh Sáng Thánh địa của mình lại bị phá vỡ, sắc
mặt thanh niên họ Phong này lại lần nữa thay đổi, dù kịp ngăn cản một đòn của
xương tay, nhưng hắn lại không cách nào ngăn cản khí lạnh phô thiên cái địa.
Khí lạnh vô tận, trực tiếp bao phủ hắn, khiến cho bóng dáng hắn dừng lại.
Trong mắt Hứa Thanh lóe lên sát cơ, trong một tích tắc này, hắn không chút
do dự nâng tay phải lên, một thanh chủy thủ huyết sắc xuất hiện, gương mặt dữ
tợn huyễn hóa ra trên chủy thủ. Tiếp theo, hắn dùng thanh chủy thủ này, dùng
sức cắt một nhát về phía trước.
Xoạt.
Tấm lưới pháp tắc bị chủy thủ cắt. Ngay sau đó, thân thể Hứa Thanh đã lập
tức xuất hiện phía sau thanh niên họ Phong, chủy thủ hung hăng cắt một nhát về
phía cổ hắn.
Nét mặt thanh niên họ Phong hoàn toàn thay đổi, mà đúng lúc này, Lan Dao
vốn quan sát một trận chiến này, híp mắt lại, bỗng nhiên nâng tay.
Lập tức từng phiến từng phiến cánh hoa, lại hiển hiện xung quanh nơi ba
người Hứa Thanh đang giao đấu.
Mà chính Lan Dao cũng cất bước lóe lên, muốn tới đó.
Nhưng Hứa Thanh cùng Đội trưởng lại há có thể không đề phòng Lan Dao
này, gần như trong nháy mắt Lan Dao xuất thủ, một khúc xương sống lưng màu
lam bỗng nhiên huyễn hóa ra trước mặt nàng, hung hăng quất mạnh về phía
nàng.
Đồng thời, những con quỷ ngô kia đang phun lửa với ánh xanh ở nơi xa, đột
nhiên không còn nuốt lửa nữa, mà thay đôi phương hướng, đi thẳng đến chỗ
Lan Dao.
Bọn chúng, đã bị Tiểu Ảnh điều khiển.
Mà ánh sáng xanh lam cũng phóng lên tận trời vào thời khắc này, hóa thành
vách ngăn, bao phủ Lan Dao.
Giờ phút này, chiến cuộc trên bầu trời, bị vách ngăn băng lạnh do ánh xanh
hình thành chia cắt ra làm hai bên trái phải.
Bên trái ánh xanh, đòn sát thủ của Hứa Thanh và Đội trưởng đang bùng nổ.
Đội trưởng biến thành vô số con sâu màu lam, phun ra khí lạnh đóng băng
vạn vật, xương tay màu lam sau khi được tăng cường càng có uy năng kinh
người, phá giới mà rơi xuống, sát ý kinh thiên.
Bóng dáng Hứa Thanh, thì như sứ giả tử vong, Thị Linh nhận trong tay
mang mũi nhọn phá diệt, mang cảm giác tử vong, đang cắt đến.
Mà phía bên phải ánh xanh, bóng dáng Lan Dao bị ngăn cản, càng có mấy
vạn quỷ ngô bị cái bóng điều khiển, không sợ sinh tử ngang nhiên xung kích,
phun ra lửa đen, tràn ra sương độc, còn có tác phong cắn nuốt kia nữa, che
khuất bầu trời.
Mà những thứ này, còn không phải chướng ngại lớn nhất khiến Lan Dao bị
ngăn cản.