Mục lục
Cao Thủ Tu Chân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Diệp Thiên nói dứt, Lư Tam Tỉnh và Cát Khắc Thiết Lực lập tức như được đại xá, Cát Khắc Bác Nhã lại cảm thấy trời đất quay cuồng, nỗi buồn bã trong lòng không sao diễn tả.

Nghe thấy câu nói của Diệp Thiên, Đồ trưởng lão lập tức mồ hôi lạnh tuôn như suối, suýt nữa thì quát bọn Lư Tam Tỉnh.

Một vị chí tôn võ thuật mà bọn họ cũng dám đắc tội?
Ông ta còn muốn dập đầu xin lỗi Diệp Thiên, nhưng một cơn gió thoảng qua, Diệp Thiên đã đi về phía khu vườn, rõ ràng không muốn nói chuyện tiếp với bất kỳ ai.


Khi Diệp Thiên đi ngang qua thi thể của Âm Quỷ, đột nhiên dừng bước, cậu cảm nhận được một trận dao động kỳ lạ.

Cậu nhíu mày, đưa tay lên phất một cái, một chiếc đĩa kim loại nhỏ lăn ra từ ống tay áo của Âm Quỷ.

Diệp Thiên chăm chú nhìn, ánh mắt đột nhiên trở nên rạng ngời.

“Đây là…!”.

Một người luôn bình tĩnh trước mọi chuyện như cậu, khi nhìn thấy vật này cũng không kìm được mỉm cười.

Chiếc đĩa kim loại tinh xảo lăn dưới đất kia chính là “đĩa Phục Linh” mà cậu từng nhìn thấy trong sách cổ.


Diệp Thiên nhặt đĩa Phục Linh lên, trở về khu vườn, lại trở thành cậu thiếu niên bình thường chuyên tâm vào những mầm non, mọi người ở thung lũng hoa chăm chú nhìn Diệp Thiên rất lâu mới từ từ tản đi.

Bọn họ đều biết, từ nay về sau, khu vườn nhỏ này sẽ trở thành một thánh địa nữa của thung lũng hoa.

Đồ trưởng lão ngập ngừng một lúc,
vội vàng kéo hai chị em Cát Khắc Bác Nhã và Lư Tam Tỉnh rời đi, đến một nơi cách khu vườn đó khá xa, Đồ trưởng lão mới lạnh lùng nói: “Mấy người đúng là không biết trời cao đất dày, đến chí tôn võ thuật cũng dám đắc tội, nếu cậu ta tức giận ra tay với mấy người, mấy người không nhìn thấy Âm Quỷ có kết cục như thế nào sao?”.

Lư Tam Tỉnh cúi đầu ủ rũ, vè mặt vẫn còn sợ hãi.

“Đồ trưởng lão, hai người chúng tôi cũng không ngờ giữa vùng núi của thung lũng hoa này lại tồn tại một vị chí tôn võ thuật, hơn nữa còn trè tuổi như vậy!”.

Cậu ta lắc đầu, chỉ cảm thấy sự kiêu ngạo, xưa nay luôn coi thường người khác của bản thân đều bị một chưởng vừa rồi của Diệp Thiên làm cho tan biến, đây mới là anh hùng thiếu niên, nếu so sánh thì cậu ta chẳng qua chl là ểch ngồi đáy giếng.


Cát Khắc Bác Nhã chớp mắt, thắc mắc hỏi: “Đồ trưởng lão, vừa rồi hình như ông gọi anh ta là Diệp chí tôn, ông biết anh ta là ai à?”.

Lư Tam Tỉnh nghe thấy cũng quay đầu sang, vẻ mặt đầy hiếu kỳ, Cát Khắc Tú Uyển thì mở to mắt, chỉ muốn biết thân phận của Diệp Thiên.

“Đến bây giờ mấy người vẫn chưa biết cậu ta là ai?”.

Lư Tam Tỉnh khẽ lắc đầu: “Khắp cả tỉnh Xuyên này, à không, mà phải là khắp cả Hoa Hạ, có thể dùng một chưởng giết chết Âm Quỷ, hơn nữa tuổi tác chưa đến 20, có thể là ai?”.

Tại đây có hình ảnh
.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK