Mục lục
Ta! Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái (Dịch)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước đại điện.

Cố Trường Ca đứng chắp tay, thần sắc bình đạm, đánh giá vị thiếu nữ áo tím trước mắt.

Hắn than thầm một tiếng trong lòng.

Tên Diệp Trần này những cái khác không nói đến, duy chỉ có vận đào hoa là không tệ.

Bất kể là vị nữ tử nào có liên hệ với hắn, đều là quốc sắc thiên hương.

Hơn nữa Cố Trường Ca xem xét điểm khí vận của Diệp Lưu Ly, điểm của nàng thế nhưng chừng hơn tám trăm điểm.

Không thể không nói, số điểm khí vận này quả thực nhiều, còn nhiều hơn so với Diệp Trần.

Chỗ dựa lớn nhất của Diệp Trần hiện giờ, đương nhiên là vị biểu muội này đây. Còn về việc làm sao để đối phó với biểu muội Diệp Trần, Cố Trường Ca đã có kế hoạch từ sớm.

Thanh mai trúc mã phải không?

Nói cho cùng cũng chỉ là một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, ngay cả một lão yêu đã sống rất lâu như Diễm Cơ cũng bị hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay. Một tiểu cô nương như vậy thì tính là cái gì.

Vẻ mặt Hắn bình đạm, cũng không mở miệng, dù sao cũng không vội. Trong lúc Cố Trường Ca đang đánh giá Diệp Lưu Ly. Đám người Diệp Lưu Ly cùng với Tuyết di cũng đang đưa mắt đánh giá Cố Trường Ca.

Trong lòng Tuyết di tán thưởng không thôi, càng thêm kiên định với suy đoán và quyết định lúc nãy.

Vẻ bên ngoài của Cố Trường Ca tự nhiên không cần nhiều lời nữa. Một thân huyền y, càng nổi bật thân hình cao ngất, khí độ cực cao quý, lộ ra khí chất cao cao tại thượng bẩm sinh.

Nếu nói nam tử đứng trước mặt nàng đây chính là một vị thần minh chí tôn trẻ tuổi, nàng cũng sẽ không cảm thấy ngạc nhiên.

Nếu như so sánh đám tuấn kiệt nơi hạ giới với vị chí tôn trẻ tuổi chân chính trên thượng giới kia, thật sự giống như ánh sáng lập lòe của đom đóm mà đi so với ánh trăng sáng trên trời cao vậy, thậm chí ngay cả tư cách so sánh đều không có.

Còn về cái tên Diệp Trần kia, đặt trước mặt cửu thiên Chân Long thì chỉ như là con kiến nhỏ bình thường thôi.

"Ngươi chính là vị Cố công tử kia?" Lúc này, Diệp Lưu Ly rốt cuộc lên tiếng hỏi, chau mày.

Nàng đương nhiên là biết rõ còn hỏi, nhưng nàng cũng không biết làm như thế nào để đánh vỡ sự trầm mặc này, trên người nam tử trẻ tuổi này, nàng cảm nhận được chuyện này rất khó giải quyết, cùng với một loại áp lực kinh khủng.

Hắn rõ ràng chỉ đứng ở nơi đó, quan sát mọi thứ, ánh mắt của hắn lại giống như đang chăm chú nhìn một con kiến nhỏ bé vậy.

Điều này khiến cho nàng có cảm giác không được tự nhiên. Những điều lúc trước muốn hỏi, bây giờ cũng không biết nên mở miệng nói như thế nào.

Đặc biệt lúc tiến vào, Tuyết di còn đề cập một ít chuyện với nàng.

Địa vị của Cố công tử này xem ra cũng không thua nàng.

Cũng có nghĩa là, Tuyết di sẽ không dễ dàng nhúng tay, trừ phi phát sinh tình huống gây nguy hiểm đến tính mạng của nàng.

Mà thực lực của nàng, cũng chỉ đạt Thánh Chủ cảnh thôi, không thể nào là đối thủ của tên nam tử trẻ tuổi trước mắt này.

Ban đầu khí thế hung hãn kéo đến đây, kết quả lại thành bộ dáng như bây giờ, để cho nàng cảm thấy bản thân thực mất mặt, ngu xuẩn.

Nghe nàng nói như vậy, Cố Trường Ca chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, cũng không nói lời nào.

Thái độ coi thường như này, khiến biểu tình Diệp Lưu Ly nhất thời khựng lại. Cho dù là ở trong Thượng Cổ Thần Sơn hay ở bên ngoài, cũng chưa có ai dám khinh thường nàng như vậy.

Đặc biệt đối phương còn là một người đàn ông!

Nhưng nàng cũng không phải người thường, rất nhanh sau đó cũng tỉnh táo lại. Lúc này, Tuyết di đang đứng sau lưng nàng bước lên trước, trên mặt tươi cười, chắp tay mở miệng nói:" Gặp qua Cố công tử, tiểu thư nhà ta tên là Diệp Lưu Ly, ta là người phụ trách bảo hộ tiểu thư ở hạ giới. . ."

"Vừa rồi tiểu thư cùng đám hạ nhân không hiểu lễ nghĩa có điểm mạo phạm ngài, mong Cố công tử đại nhân đại lượng, không cần để ý."

Thái độ thành khẩn, không giống làm bộ.

Đối với việc giải quyết tình huống như này, nàng ước chừng bỏ xa Diệp Lưu Ly mấy trăm con phố.

"Tuyết di. . ."

Thấy thái độ như vậy của Tuyết di, Diệp Lưu Ly sửng sốt, có chút khó hiểu, không thể tin được.

Một đám sinh linh Thượng Cổ Thần Sơn sau lưng nàng, cũng bày ra dáng vẻ khiếp sợ không thôi.

Tuyết di mạnh như thế nào, bọn họ biết rất rõ.

Bậc cường giả như này, ngày thường đều không lộ diện.

Nhưng vì sao hôm nay, nàng lại có thái độ khiêm nhường như vậy?

Mục đích của bọn họ tới đây là để báo thù tìm lại công đạo a!

"Tuyết di, ngươi có hơi quá phận rồi!"

Diệp Lưu Ly sắc mặt hơi trầm xuống, có chút tức giận.

"Tiểu thư, việc này có thể thực sự chỉ là hiểu lầm thôi, không bằng nhân cơ hội này giải thích hiểu lầm cho rõ ràng đi, để mọi chuyện càng rắc rối thêm sẽ không tốt. . ." Tuyết di vội vàng nói ra, nàng đây cũng là vì muốn tốt cho Diệp Lưu Ly.

Chính mình làm bạn với tiểu thư nhiều năm như vậy, sao có thể hại nàng được. "Nga, đúng không? Tiền bối nhưng thật khách khí, vậy nói mục đích hôm nay các ngươi tới đây đi?"

Nhìn thấy một màn này, Cố Trường Ca cuối cùng cũng mở miệng, vẻ mặt nhìn không ra vui buồn.

"Bất quá trước đó, xin hỏi Cố công tử là đến từ Trường Sinh Cố gia?"

Nghe vậy, Tuyết di giữ nụ cười trên mặt, chắp tay nói:" Tiểu thư nhà ta là thuộc Thái Cổ tiên tộc Diệp tộc, nói ra thì hai nhà chúng ta hẳn là có quen biết."

Nàng trước nói ra lai lịch của Diệp Lưu Ly, cũng là muốn nói cho Cố Trường Ca biết bọn họ không đơn giản.

Hơn nữa tiểu thư là nữ nhi gia chủ thương yêu nhất, thân phận cao quý, đương nhiên cũng không thể so sánh với nhưng đệ tử Diệp tộc khác.

Đều là những gia tộc cổ xưa nhất trên thượng giới, Trường Sinh thế gia, Thái Cổ tiên tộc, là những thế lực chấp chưởng lãnh thổ quốc gia vô tận. Điểm khác nhau chính là trong Trường Sinh thế gia phần nhiều là Nhân tộc. Mà Thái Cổ tiên tộc, có nhiều tộc nhân khác nhau, cho nên cũng được xưng là vạn tộc. Nàng nói như vậy, cũng là muốn thuận tiện xác nhận lại thân phận của Cố Trường Ca.

Mà nghe được những lời này của Tuyết di.

Biểu tình của đám sinh linh Thượng Cổ Thần Sơn sau lưng nàng cũng không khỏi đại biến, sắc mặt trắng bệch, nếu Cố Trường Ca thật có lai lịch như này. . . Trán bọn họ chảy đầy mồi hôi lạnh, phía sau lưng phát lạnh.

Sao trước khi tới không nói, bây giờ mới nói?

Trong thâm tâm bọn họ vô cùng hối hận.

Thái Cổ tiên tộc đắc tội không nổi, Trường Sinh thế gia đương nhiên cũng đắc tội không nổi.

Diệp Lưu Ly đang muốn nói gì, cũng không khỏi trầm mặc lại.

"Thì ra là đến từ Thái Cổ tiên tộc, trách không được Diệp Lưu Ly tiểu thư lại không chút sợ hãi, trực tiếp đánh tới cửa."

Nghe nói như vậy, Cố Trường Ca nhàn nhạt nói, cũng không phủ nhận, "Phụ thân ta năm đó cũng có không ít giao tình với Diệp tộc, xem ra tiền bối thế nhưng cũng biết đến Cố gia ta."

Vẻ mặt hắn có chút nghiền ngẫm.

Cố Trường Ca không chỉ là đệ tử của Trường Sinh Cố gia, hơn nữa còn có thể là con trai của gia chủ Cố gia.

Có thể có giao tình với tộc trưởng Diệp tộc đương nhiên cũng là người có địa vị ngang nhau!

Quyền thế của những người như vậy, một câu nói thôi cũng có thể thay trời đổi đất, thực không thể tưởng tượng nổi.

Hơn nữa quan trọng nhất là, nàng còn biết gia chủ Trường Sinh Cố gia, chỉ có một đứa con trai nối dõi!

Chỉ cần người trẻ tuổi trước mặt này không tự đổ, vậy tương lai nhất định có thể đứng ở vị trí đỉnh phong trên thượng giới kia!

Thậm chí tương lai còn có thể chấp chưởng Trường Sinh gia!

Nghĩ đến đây. Nụ cười trên mặt nàng càng sâu, càng thêm khiêm tốn cung kính, thậm chí có chút lấy lòng, nịnh nọt.

Cố Trường Ca gọi nàng một câu tiền bối, có thể nói đã được xem là vinh hạnh vô thượng rồi!

Mà giờ khắc này, đầu Diệp Lưu Ly cũng ông một tiếng, sắc mặt trắng bệch. Mọi việc đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng.

Thình thịch!

Đám sinh linh Thượng Cổ Thần Sơn kia, sắc mặt không còn chút máu, sợ hãi cực độ, trực tiếp quỳ xuống.

"Vừa rồi. . . mới vừa rồi Tước Thiên nói năng lỗ mãng, vẫn mong đại nhân khoan khoan dung đại lượng. . ."

Thanh âm bọn họ run rẩy, quả thực muốn sợ tè ra quần.

Tuy rằng bọn họ không có lên tiếng vô lễ, nhưng lỡ như bị liên lụy thì sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK