Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 103

Dường như cảm giác được sự ấm áp, hơn nữa còn ngủ say, Nam Khuê cũng không mở mắt ra, chỉ hơi hơi giật mình, nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái trong lòng Lục Kiến Thành ngủ thiếp đi.

Lúc từ cửa đi ra, vì là đêm khuya, bên ngoài đã có chút lạnh.

Gió thổi lạnh.

Lục Kiến Thành cởi áo khoác ra, khoác lên người Nam Khuê.

Về đến nhà đã là rạng sáng.

Lục Kiến Thành vừa đặt Nam Khuê lên giường, cô lại làm nũng, hoàn toàn không chịu buông cổ anh ra, vẫn ôm chặt lấy anh.

“Lục Kiến Thành.”

“Ừ?” Hắn lập tức đáp lại, còn tưởng rằng Nam Khuê đang gọi anh.

“Lục Kiến Thành, tên khốn, vừa thấy người phụ nữ kia chân đều mềm nhũn.”

“Kẻ xấu, tại sao lại ly hôn.”

“Anh biết gì không? Thật ra tôi không muốn…”

Lời sau còn chưa dứt, Nam Khuê lại mơ màng ngủ thiếp đi.

Lúc này Lục Kiến Thành mới hạ cánh tay cô xuống, đặt cô lên giường.

Đụng phải chiếc giường lớn mềm mại, Nam Khuê thuận thế xoay người.

Cũng là lần xoay người này khiến Lục Kiến Thành liếc mắt một cái đã nhìn thấy vết thương trên tai cô, mặc dù đã kết vẩy, nhưng vết máu đỏ trên vết sẹo liếc mắt một cái có thể nhìn thấy.

Mấy ngày trước rõ ràng cô còn đeo bông tai, vành tai trắng nõn, nhỏ nhắn đáng yêu.

Cô bị thương khi nào?

Anh không biết gì hết.

Bôi một ít thuốc lên tai cô, Lục Kiến Thành tắm rửa xong nằm xuống bên cạnh cô.

Ngày hôm sau, khi Nam Khuê rời giường, liếc mắt đã nhìn thấy Lục Kiến Thành đang nằm bên cạnh.

Một lúc lâu, cả người cô vẫn còn mơ hồ.

Cô nhớ lại rằng hình như ngày hôm qua cô đã đi “Gặp Gỡ”, và sau đó không nhớ những gì đã xảy ra, cứ ngủ thiếp đi ở đó.

Tại sao hôm nay thức dậy lại ở nhà?

Nam Khuê tắm rửa xong, thay quần áo xong đi ra, Lục Kiến Thành vừa lúc tỉnh lại.

“Cái kia, anh mau đi rửa mặt đi, lát nữa tôi có chuyện muốn nói với anh.” Nam Khuê chủ động mở miệng.

“Ừm.”

Lục Kiến Thành gật đầu, thái độ vẫn thanh đạm như trước, dường như không cảm nhận được chút cảm xúc nào của anh.

Nam Khuê xuống lầu trước, cô chuẩn bị xong đơn ly hôn, chứng minh thư, còn có một ít tư liệu cần thiết, vốn nên rời đi sớm, nhưng lại chậm trễ mấy ngày.

Sau khi làm xong những thứ này, cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Trong đầu vẫn không khống chế được nhớ tới những lời mà Phương Thanh Liên nói ngày hôm đó: “Nam Khuê, chiếc nhẫn là do Kiến Thâm tự mình đặt làm riêng cho tôi, đều là kích cỡ của tôi, đương nhiên cô đeo chật rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK