Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 230

“Chảy rất nhiều máu, may mắn đưa tới kịp thời, đã truyền máu, may miệng vết thương cũng không sâu, tĩnh dưỡng một thời gian là có thể khôi phục.” Lục Kiến Thành nói.

“Ừm, vậy là tốt rồi.”

Tuy cô không thích Phương Thanh Liên.

Nhưng cô cũng không hy vọng Phương Thanh Liên chết, cô không có ác độc như vậy.

Hơn nữa, một khi một số người vắng mặt, họ sẽ biến thành bạch nguyệt quang, trở thành một sự tồn tại vĩnh cửu.

Hiển nhiên, cô cũng không muốn Phương Thanh Liên trở thành sự tồn tại này trong cuộc sống của Lục Kiến Thành.

Điều này sẽ chỉ làm cho họ vĩnh viễn cách một dòng sông, không bao giờ có thể vượt qua.

“Đêm đã khuya, em phải trở về ngủ, anh có muốn về không?” Nam Khuê hỏi.

Lục Kiến Thành vừa mở miệng ra, còn chưa trả lời.

Đột nhiên, Phương Thanh Liên từ trên giường đi xuống, lập tức nhào vào lòng Lục Kiến Thành.

Cô ta ôm lấy Lục Kiến Thành, giống như một con chim nhỏ sợ hãi, đáng thương nói: “Kiến Thành, đừng đi được không? Xin hãy anh ở lại với em.”

“Em thật sợ, em thật sự rất sợ, anh đã nói sẽ ở cùng em, xin anh, đừng bỏ em lại một mình.”

Phương Thanh Liên ôm chặt cánh tay anh, khuôn mặt dàn dụa nước mắt.

Nam Khuê thản nhiên nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Anh tự quyết định đi, em cho anh năm phút.”

Phương Thanh Liên khóc lóc thảm thiết: “Kiến Thành, đừng, cầu xin anh đừng…”

Nước mắt của cô ta giống như biển bị vỡ bờ.

Khóc vừa nhiều vừa lâu

Ánh mắt Lục Kiến Thành nhìn về phía Nam Khuê.

Cô quay lưng lại với anh, vì vậy anh không thể nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt của cô.

Nhưng cho dù là đưa lưng về phía anh, Lục Kiến Thành cũng nhìn thấy động tác Nam Khuê đưa tay lau mặt, một cái, rồi lại một cái.

Cô đang khóc sao?

Cho nên mới xoay người lại, đưa lưng về phía anh một mình yên lặng khóc, không muốn để cho anh nhìn thấy.

Rồi lại nhìn Phương Thanh Liên, cô ta khóc lóc đau đớn, giọng nói đáng thương, bộc lộ tất cả sự yếu đuối và sợ hãi của cô ta, ra trước mặt anh.

Vào lúc đó, Lục Kiến Thành thậm chí còn nghĩ, nếu cô cũng có thể giống như Phương Thanh Liên kéo cánh tay anh, tỏ ra yếu đuối với anh, làm nũng với anh.

Anh có thể không quan tâm đến bất cứ điều gì, nắm tay cô cùng nhau về nhà.

Thế nhưng, Nam Khuê thì không.

Trong một thời gian dài kể từ khi kết hôn, cô rất ít khi làm nũng.

“Bây giờ em đã không sao, nếu như anh ở tại đây, đối với em, hay đối với anh, đều không tốt.” Lục Kiến Thành nhìn về phía Phương Thanh Liên, trực tiếp từ chối.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK