Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 906

Lần này Nam Khuê càng kinh ngạc hơn: “Chẳng lẽ anh chuẩn bị xong rồi?”

“Nói em ngốc em còn không phục, lần trước không phải mang em đến mua sao?”

Sau khi phản ứng lại kịp, Nam Khuê kinh ngạc nhìn anh: “Ý của anh là trang phục cưới lần trước làm, là…là…là làm cho em sao?”

“Không thì em nghĩ sao? Tại sao anh lại đi cùng em?”

“Nhưng không phải lần trước anh nói là làm cho vợ tương lai sao?” Nghĩ đến tình cảnh khi đó, Nam Khuê vẫn còn cảm thấy có chút uất ức.

Lục Kiến Thành lại vô cùng thản nhiên: “Vợ tương lai của anh không phải là em sao?”

Hừ, người nào đó trước kia cũng đâu có nói vậy.

“Lúc đó rõ ràng anh nói là làm cho những người khác.” Nam Khuê chu môi nói.

Lục Kiến Thành nhéo má cô, nhíu mày nói: “Ai bảo người nào đó lúc ấy luôn giận dỗi anh, còn muốn giữ khoảng cách với anh, lại còn muốn phân rõ giới hạn với anh, anh chỉ cố ý kích thích người đó một chút mà thôi.”

Khi đó anh đã xác định là cô rồi thì đâu còn tâm trí mà muốn cưới người khác làm vợ chứ.

Mấy phút sau, lúc Nam Khuê và Lục Kiến Thành đi theo nhân viên đến tiệm áo cưới, khi thấy chiếc váy cưới kia, cô vô cùng kinh ngạc.

Đẹp, thật sự quá đẹp.

Đẹp đến mức ngoài chữ “đẹp” ra, cô không nghĩ được từ ngữ nào thích hợp hơn để miêu tả.

Đúng là quá tuyệt rồi.

Từ kiểu dáng thiết kế cho đến lúc thiết kế xong, tất cả đều đẹp đến mức bùng nổ.

Quan trọng hơn là phần thêu tay bên trên quá tinh xảo, sinh động như thật, hơn nữa toàn bộ đều là làm thủ công.

Ngoài váy cưới, ngay cả mũ phượng đội đầu cũng đẹp không tưởng tượng nổi.

Thấy vẻ mặt thán phục và thích thú của Nam Khuê, Lục Kiến Thành cảm thấy tất cả đều đáng giá.

“Thích không?” Anh tự hỏi lại một lần.

Nam Khuê dùng sức gật đầu: “Ừm, em rất thích!”

Cả ngày hôm nay anh đã tạo quá nhiều bất ngờ cho cô.

Cô tập tễnh đi đến ôm cổ Lục Kiến Thành: “Mặc dù nói rất nhiều nhưng em vẫn rất muốn nói, anh Lục thân yêu, cảm ơn anh!”

“Chỉ có cảm ơn bằng lời thôi sao?”

Ánh mắt nóng như lửa của người nào đó nhìn cô, rõ ràng là không thỏa mãn.

“Còn có người đấy!” Nam Khuê thẹn thùng nói.

Nhân viên bên cạnh cũng hiểu rõ, nghe xong lập tức xoay người đi.

Nhưng cái xoay người này cũng quá rõ ràng rồi, Nam Khuê càng xấu hổ hơn.

Lục Kiến Thành biết cô xấu hổ, cũng không trông cậy cô sẽ chủ động hôn mình, anh duỗi tay ra ôm cô vào ngực, một nụ hôn ngọt ngào lập tức rơi xuống.

Buổi tối, Nam Khuê mang theo nụ hôn ngọt ngào này tiến vào giấc mộng đẹp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK