Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 970

Kết quả là vừa đi đến bên ngoài thư phòng, có đã nghe được cuộc nói chuyện bên trong.

“Con trai, đừng tự tạo áp lực cho bản thân, nếu con suy sụp thì mẹ, công ty, còn cả Nam Khuê và đứa bé phải làm sao?”

“Mẹ, con xin lỗi, con luôn coi mình là thiên tài, còn trẻ đã tiếp quản công ty và đưa nhà họ Lục phát triển thịnh vượng, nhưng con chưa bao giờ nghĩ bây giờ lại trở nên như thế này.”

Vân Thư ôm lấy anh thở dài, giọng nói nhẹ nhàng.

“Kiến Thành, cuộc đời không ai thuận buồm xuôi gió được, con mới 30 tuổi, cũng phải gặp một vài thất bại và khó khăn.”

“Lúc trước, khi ông nội thành lập công ty, ông đã trải qua những khó khăn và tuyệt vọng khắc nghiệt hơn chúng ta nhiều, nhưng không phải ông vẫn vượt qua được sao? Mẹ tin nếu ông nội trên trời có linh thiêng nhất định sẽ phù hộ cho con.”

Tuy nói như vậy nhưng Lục Kiến Thành vẫn không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Anh ôm chầm lấy Vân Thư và đột nhiên nghẹn ngào như một đứa trẻ.

“Mẹ, nếu con thất bại thì sao?”

Anh hỏi những lời này rất nhẹ nhàng, nhưng giống như một cái búa nặng hàng vạn cân rơi xuống trái tim của Nam Khuê

“Tâm huyết cả đời của ông nội, liệu có bị hủy hoại trong tay con không?”

“Con trai của mẹ, thất bại rồi, cũng sẽ có dũng khí và năng lực để xây dựng lại.”

“Mẹ, cảm ơn mẹ, nhưng những chuyện này tạm thời đừng nói cho Nam Khuê biết.”

“Ừm, mấy chuyện này mẹ cũng biết mà.”

Những lời tiếp theo, Nam Khuê không nghe tiếp nữa.

Trở lại phòng ngủ, tim cô vẫn đập dữ dội.

Rất lâu không thể bình tĩnh lại.

Trước đó, trong lòng cô luôn có một số hy vọng xa vời.

Hy vọng sẽ có thể xoay chuyển tình thế, anh vẫn còn chút hy vọng.

Nhưng thực tế đã đánh thức cô.

Cô dường như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi.

Ngày hôm sau là ngày giỗ của mẹ cô.

Nam Khuê cố tình dậy sớm, đội một chiếc mũ len lên đầu, khoác chiếc áo khoác màu vàng nhạt.

Khi cô còn nhỏ, đây là kiểu trang phục mà mẹ cô yêu thích nhất.

Vì vậy, cô muốn mặc phong cách mẹ yêu thích nhất và đi gặp mẹ.

Nam Khuê cầm bông hoa nhài mà mẹ cô yêu thích nhất và đặt nó trước mặt bà.

“Mẹ, Khuê Khuê đến gặp mẹ đây, hơn nữa muốn báo cho mẹ một tin vui.”

Cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, trên mặt nở một nụ cười: “Mẹ, con mang thai rồi, là con của Kiến Thành.”

“Hơn nữa mẹ biết không? Đây là một cặp song thai, mẹ sắp được làm bà ngoại rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK