Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 251

Nam Khuê đã không muốn nói câu tiếp theo nữa.

“Tôi mệt rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Dứt lời, Nam Khuê đẩy Lục Kiến Thành ra.

Lần này Lục Kiến Thành không ngăn cản, bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô cũng từ từ buông ra.

Sau khi Nam Khuê tránh khỏi tay anh thì trực tiếp vén chăn lên, sau đó cầm lấy quần áo của mình đi ra ngoài cửa.

Giọng Lục Kiến Thành vang lên sau lưng: “Em làm gì vậy?”

“Trong khoảng thời gian này chúng ta vẫn nên ngủ riêng thì tốt hơn, tôi đến phòng khác ngủ.”

Nam Khuê đang muốn ra ngoài thì Lục Kiến Thành đột nhiên bước đến ôm lấy cô, sau đó đặt cô lên giường rồi đắp kín chăn cho cô.

Trước khi đi anh nhẹ nhàng hôn lên trán Nam Khuê một cái: “Ngủ đi, đến phòng khác ngủ cũng là anh mới đúng.”

Mãi cho đến khi anh rời đi, cửa phòng đóng lại, Nam Khuê mới nhắm mắt.

Nhưng trái tim thế nào cũng không thể bình tĩnh được.

Cuối cùng không thể chống lại được sự mệt mỏi, cô vẫn nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Cho nên Nam Khuê không biết rằng lúc cô ngủ say Lục Kiến Thành đã đẩy cửa đi vào.

Vì muốn không gây ra tiếng ồn quấy rầy đến giấc ngủ của cô nên Lục Kiến Thành đi chân trần vào.

Anh ngồi xuống thảm cạnh giường, đôi mắt đen nhánh nhìn Nam Khuê, ánh mắt lúc này trở nên vô cùng dịu dàng.

Nam Khuê, em biết không? Thật ra điều anh muốn rất đơn giản, dù em chỉ nói một câu em quan tâm thì anh đã thỏa mãn rồi.

Nhưng cô lại không nói, cô phản kháng anh mạnh mẽ như vậy.

Cô đối với anh, giống như từng câu từng chữ đều là sự chán ghét.

Cô hỏi anh vì sao không ly hôn? Chẳng lẽ chỉ là vì ông nội thôi sao?

Anh muốn nói lúc đầu là như vậy, nhưng bây giờ đã sớm không phải.

Vừa nghĩ đến chuyện hai người tách nhau ra, từ vợ chồng thân mật nhất trở thành người xa lạ nhất, biến thành không có chút quan hệ nào với nhau, không có chút liên quan nào, anh đã cảm thấy vô cùng không muốn.

Nhất là khi nghĩ đến chuyện cô sẽ gặp những người đàn ông khác, sau đó lại kết hôn, sinh con, anh cảm thấy mình ghen tị đến phát điên lên được.

“Đừng, đừng rời xa con!”

Đột nhiên Nam Khuê bật khóc.

Lục Kiến Thành lập tức nhìn cô, anh mở đèn ngủ trên tường lên.

Trong ánh đèn yếu ớt, anh có thể thấy Nam Khuê nhắm chặt hai mắt, vẫn ngủ say như cũ, nhưng lông mi dài đã bị nước mắt làm ướt.

“Mẹ, đừng đi, mẹ…”

Nam Khuê vừa khóc vừa gọi.

Có lẽ do nghĩ đến mẹ nên cô khóc vô cùng đau lòng.

Miệng thì không ngừng nói “Đừng, đừng đi”.

Lục Kiến Thành đưa tay lau nước mắt cho cô, đồng thời dịu dàng an ủi: “Được, không đi, anh không đi.”

“Khuê Khuê ngoan, Khuê Khuê mau ngủ đi, anh đồng ý với em, dù xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ không rời đi.”

Tay của anh dùng sức rất nhẹ, cũng rất ấm áp.

Kết hợp với giọng nói an ủi, cuối cùng Nam Khuê cũng an ổn hơn.

Cô không tiếp tục khóc, yên bình ngủ thiếp đi.

Buổi sáng sau khi tỉnh lại, Nam Khuê lập tức nhìn sang vị trí bên cạnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK