Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 555

Vừa đến bệnh viện không bao lâu, đột nhiên cô y tá ở quầy tiếp tân vội vàng chạy tới: “Nam Khuê, bàn bác sĩ có một người đàn ông trung niên đang làm ầm ĩ lên muốn tìm cô, nói là cha của cô, nhất định phải gặp được cô mới chịu.”

“Xin lỗi phiền phức cho cô rồi, tôi sẽ qua đó ngay.”

Nam Khuê xin nghỉ một lúc rồi lập tức đi qua đó. Khi cô nhìn thấy Đỗ Quốc Khôn, cô trực tiếp kéo ông ta đi.

Đến khi tới một khu trống, xung quanh không có một ai, Nam Khuê mới nhìn ông ta với vẻ tức giận: “Đỗ Quốc Khôn, rốt cuộc ông muốn làm gì?”

“Tôi đã nói rồi, nếu như ông muốn tiền thì một đồng tôi cũng không có chứ đừng nói là 100 vạn.”

Đỗ Quốc Khôn cười lấy lòng: “Khuê Khuê, cha biết là con không có, nhưng chàng rể Lục Kiến Thành của cha có đó, chỉ là 100 vạn mà thôi, đối với cậu ta mà nói chừng đó cũng chẳng đáng là gì, cậu ta bố thí cho cha một chút là được rồi.”

Ha? Lại muốn nhắm đến Lục Kiến Thành.

“Không cần biết là tiền của ai, tôi cũng sẽ không cho ông một đồng nào đâu, ông đừng có nằm mơ.”

“Nam Khuê, cái con nhóc chết tiệt này, rốt cuộc mày có còn lương tâm hay không, mày biết tình hình của tao bây giờ đang như thế nào không? Tao nợ người ta 100 vạn, người ta nói rồi, nếu như trong hai ngày không trả thì sẽ cắt của tao một cánh tay với một cái chân.”

“Vậy thì cắt đi.” Nam Khuê nói không chút chần chừ nào.

Đỗ Quốc Khôn lập tức điên lên, nghiến chặt răng chửi ầm ầm: “Cái đồ không có lương tâm, đến cha ruột của mình cũng không cứu, rốt cuộc thì tim của mày được làm từ cái gì thế? Sao lại độc ác tới như vậy?”

“Tôi nói lại một lần nữa, tôi không có tiền, một đồng cũng không có, ông đừng đến tìm tôi nữa.”

“Được thôi!” Đỗ Quốc Khôn nghiến răng: “Vậy tao sẽ đi tìm con rể ngoan của tao vậy, chỉ là 100 vạn thôi, chút tiền mọn, chỗ cậu ta có đầy.”

“Đỗ Quốc Khôn, sao ông lại vô liêm sỉ tới vậy? Dựa vào cái gì mà Kiến Thành phải đưa tiền cho ông? Ông còn mặt mũi muốn xin tiền anh ấy? Anh ấy giúp đỡ ông như thế là quá đủ rồi.”

“Dựa vào cái gì?” Đỗ Quốc Khôn cười lạnh: “Thì dựa vào việc cậu ta là con rể của tao, tao không có con trai, để cậu ta trả chút tiền này không phải lẽ hiển nhiên hay sao?”

Nam Khuê nhìn ông ta, không nhẫn nhịn được nữa: “Ông đi tìm anh ấy cũng vô dụng, chúng tôi đã ly hôn rồi.”

Đỗ Quốc Khôn vừa nghe đột nhiên dừng bước, sau đó nhanh chóng quay người lại, nghi hoặc nhìn Nam Khuê: “Con nhóc chết tiệt, mày nói cái gì? Mày nói lại lần nữa?”

“Ly hôn? Chúng mày ly hôn lúc nào?”

“Cái này ông không cần phải biết, ông chỉ cần biết chúng tôi đã ly hôn rồi. Thế nên anh ấy sẽ không, cũng thể đưa tiền cho ông được, ông nên dẹp bỏ ý nghĩ này đi.”

Những lời của Nam Khuê nói đối với Đỗ Quốc Khôn giống như sét đánh ngang tai vậy. Ông ta đứng ngẩn người ra ở đó, qua một lúc mới phản ứng lại.

“Nam Khuê, tao không cần biết bây giờ mày và Lục Kiến Thành đang có quan hệ gì, ông đây chỉ có một yêu cầu, 100 vạn, tao nhất định phải nhận được trước ngày mai.”

“Không thể nào.” Nam Khuê dứt khoát từ chối.

Đỗ Quốc Khôn cười lạnh: “Có những chuyện ông đây vẫn luôn chưa nói cho mày, chính là muốn kiếm chác chút lợi ích từ Lục Kiến Thành, được thôi, bây giờ nếu như đã không thể lấy tiền từ chỗ cậu ta rồi, vậy thì cũng không còn quan trọng nữa.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK