Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 920

Không hiểu sao lần này, trong lòng anh lại có một cảm giác mãnh liệt.

Anh luôn cảm thấy mình không thể giữ được Khuê Khuê nữa, cô giống như đang dần rời xa anh.

“Không, anh không biết.”

Không nhịn được nữa, Nam Khuê nâng cao âm điệu, giọng nói tràn ngập tủi thân nhìn về phía anh.

“Lục Kiến Thành, thứ em muốn không phải là lời hứa hay lời đảm bảo của anh, thứ em muốn là sự tin tưởng của anh, là kiểu cho dù cả thế giới đều bỏ rơi em, đều không tin tưởng em, nhưng anh vẫn sẽ đứng về phía em vô điều kiện, tin tưởng tất cả những gì em nói.”

“Đáng tiếc, anh căn bản không làm được.”

“Em đã nói nhiều lần rằng giữa em và Quý Dạ Bạch không có gì cả, chưa hề phát sinh quan hệ gì hết, nhưng anh chưa từng tin tưởng lời em nói. Anh đã sớm nhận định đứa bé là con của anh ta, thậm chí bảo em bỏ đứa bé, anh có biết lúc đó em thương tâm, em đau khổ thế nào không? ”

“Trước đây khi còn trẻ, em luôn cảm thấy chỉ cần hai người có tình yêu là đủ, em cũng ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần hai người tâm đầu ý hợp, thì nhất định sẽ sống hạnh phúc với nhau đến bạc đầu.”

“Nhưng giờ em mới biết là mình đã sai, mọi thứ đều sai. Hai người ở bên nhau không những phải có tình yêu, mà còn phải có sự thấu hiểu và tin tưởng. Cứ cho là lần này anh cưỡng ép chính mình tin em đi, nhưng sau đó thì sao? Chuyện này vẫn sẽ luôn là cái gai trong tim anh, chỉ cần anh nhớ đến, cái gai đó sẽ lại đâm vào tim anh, làm anh đau, mà như vậy, anh sẽ không có cách nào buông bỏ được.”

Nghe những lời cô nói, Lục Kiến Thành cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh đưa tay ôm Nam Khuê vào lòng, điên cuồng hối hận: “Anh xin lỗi, Khuê Khuê, anh sai rồi.”

Nam Khuê đẩy anh ra, đồng thời lắc đầu cười.

“Lục Kiến Thành, không cần đâu, có một số việc đã quá muộn rồi, giữa chúng ta đã có rạn nứt rồi.”

“Trước đây, khi chúng ta chia tay, em luôn điên cuồng khóc lóc, em còn nghĩ lần này mình cũng sẽ khóc đến mờ mịt trời đất, nhưng em sai rồi, lúc này em thấy cực kỳ bình tĩnh. Có lẽ là do chúng ta không hợp, trước kia không có tình yêu, bây giờ khi đã có tình yêu rồi thì lại mất đi sự tin tưởng.”

“Cho nên, chúng ta hãy rời ra nhau một thời gian đi.”

Nói xong Nam Khuê đứng dậy đi ra ngoài.

Lục Kiến Thành từ phía sau ôm lấy cô vào lòng: “Khuê Khuê, đừng đi, đừng đi mà.”

“Anh không muốn rời ra, anh cũng không muốn em bình tĩnh, nếu em tức giận có thể đánh anh, mắng anh, cũng có thể trừng phạt anh, thế nào cũng được hết, nhưng đừng rời xa anh.”

“Buông ra đi, em phải về nhà rồi.” Giọng nói của Nam Khuê bình tĩnh, gần như không có chút gợn sóng.

Lục Kiến Thành đương nhiên không muốn buông tay, nhưng cho dù ôm chặt cô vào lòng, anh vẫn cảm thấy mình đang ở rất xa, rất xa cô.

Anh luôn cảm thấy bây giờ cô giống như một làn khói xanh, gió thổi, cô cũng sẽ bay đi mất.

Mà anh căn bản không thể ôm được cô nữa.

Nam Khuê không phản kháng lại, Lục Kiến Thành muốn ôm cô vẫn để anh ôm.

Dù sao lúc anh ôm mệt rồi cũng sẽ buông cô ra thôi.

“Khuê Khuê, em đừng im lặng như vậy, cũng đừng không để ý đến anh như thế.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK