Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1268

Tuổi già phai sắc?

Hay cho Nam Khuê, vậy mà lại dám nguyền rủa bà như thế.

Còn vọng tưởng tìm một lão già họm hẹm làm hô hấp nhân tạo cho bà ta, buồn nôn chết đi được.

Bà ta sẽ không để cho cô toại nguyện.

“Được, tôi đi ngay.”

Quản lý vừa dứt lời, Hạ Nhu đột nhiên mở mắt ra, đồng thời một tay yếu ớt đỡ đầu, ra sức diễn.

“Ôi, xảy ra chuyện gì vậy? Không phải là lại ngất đi chứ! Cảnh sát, tim của tôi không khoẻ, các anh xem có thể để tôi đến bệnh viện khám bệnh trước, rồi đến đồn cảnh sát sau được không!”

Chỉ cần đến bệnh viện, Dạ Bạch biết chuyện nhất định sẽ không bỏ qua.

Đến lúc đó bà ta cũng không cần phải đến đồn cảnh sát.

Hơn nữa, bà ta phải để Dạ Bạch dạy cho Nam Khuê một bài học.

Một con nhóc ti tiện mà cũng dám tính kế bà ta ư?

“Đừng giả bộ nữa, tôi vừa xem qua, tim của bà rất bình thường, anh cảnh sát, phiền anh mau đưa bà ta đi đi!”

“Được.”

Sau khi nhìn Hạ Nhu rời đi cùng cảnh sát, khóe miệng của Nam Khuê lúc này mới nở một nụ cười.

Năm năm trôi qua, cô đã không còn là Nam Khuê yếu đuối ít nói, mặc cho người khác ức hiếp nữa.

Mấy năm nay ở nước ngoài, cô đã gặp phải không biết bao nhiêu tiết mục khóc lóc om sòm, lăn lộn rồi. Nếu như vẫn luôn yếu đuối như trước, đừng nói bảo vệ con mình, sợ rằng ngay cả bản thân cô còn không bảo vệ được.

Là một người mẹ, bất cứ ai mưu toan làm hại con của cô, thì đều là kẻ thù của cô.

Cô nhất định phải dũng cảm phản kháng.

Thấy mọi chuyện đã kết thúc, quản lý lập tức nhìn sang Nam Khuê với vẻ mặt kính cẩn: “Thiếu phu nhân, cô còn chuyện gì cần căn dặn dò không?”

“Không còn, vừa nãy cảm ơn anh.”

“Làm gì có, thiếu phu nhân, đây đều là chuyện tôi nên làm.”

Mặc dù bị quấy rầy sự hào hứng, nhưng vì Tiểu Niệm Khanh và Tiểu Tư Mặc còn đang chơi ở cửa hàng bên cạnh, cho nên không bị ảnh hưởng.

Nghĩ đến cả hai đã lâu chưa được đi công viên giải trí.

Nên Nam Khuê điều chỉnh cảm xúc xong, lập tức đưa bọn trẻ đi.

Lần vui chơi này kéo dài đến tận buổi trưa.

Sau mấy tiếng vui đùa, hai cậu nhóc vẫn tràn đầy năng lượng.

Nhìn thấy Niệm Khanh đi theo sau Tư Mặc, Tư Mặc thì vừa dịu dàng lại vừa kiên nhẫn che chở cho thằng bé, Nam Khuê cảm thấy trong lòng cực kỳ ấm áp.

Trong khi cả hai đang chơi, Nam Khuê ngồi một bên chụp rất nhiều ảnh, sau đó gửi cho Lục Kiến Thành.

“Thật đẹp trai, không hổ danh là con trai anh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK