Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 543

Nhưng cô ta vẫn cố gắng bò đến bên cạnh Lục Kiến Thành.

Cuối cùng, tay cô ta bắt được tay Lục Kiến Thành, dùng chút sức lực bò đến chỗ anh.

“Kiến Thành, tỉnh lại đi, cầu xin anh tỉnh lại đi.” Phương Thanh Liên vừa khóc vừa nói.

Một lúc sau, Lục Kiến Thành cuối cùng cũng mở mắt.

Chỉ là anh quá mệt mỏi, trên người đã không còn chút sức nào nữa, ngay cả mở mắt cũng thấy khó khăn.

Phương Thanh Liên nắm lấy tay anh, khóc đến thương tâm: “Kiến Thành, anh cố chịu một chút, chúng ta sẽ không sao đâu.”

“Thanh Liên, chúng ta quen nhau lâu như vậy, anh chưa từng nhờ em điều gì, nhưng bây giờ anh muốn nhờ em một chuyện.” Lục Kiến Thành nhẹ giọng nói.

“Được, anh cứ nói đi, anh nói gì em cũng đồng ý hết, chỉ cần anh kiên trì thôi.”

“Nếu…nếu em có thể sống sót…” Lục Kiến Thành kéo vòng cổ trên người xuống, dính đầy máu, nhưng vẫn trịnh trọng đưa cho Phương Thanh Liên, cố hết sức nói: “Giúp anh đưa chiếc vòng cổ này cho Khuê Khuê.”

“Nói với cô ấy rằng anh yêu cô ấy, nhưng xin lỗi vì không thể cùng cô ấy già đi rồi.”

“Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ thực hiện lời hứa, nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cô ấy, cho cô ấy hạnh phúc.”

Cố gắng nói hết câu, Lục Kiến Thành cũng không còn chút sức nào.

Tay anh cũng rơi xuống.

“Kiến Thành, Lục Kiến Thành…” Phương Thanh Liên lớn tiếng hét lên.

“Chỉ là những lời này sao? Chẳng lẽ anh không có gì muốn nói với em sao? Lục Kiến Thành, anh tỉnh lại đi, anh đừng bỏ mặc em như vậy.”

Có lẽ những tiếng khóc này cũng có chút tác dụng, Lục Kiến Thành lại một lần nữa cố gẳng mở mắt, yếu ớt nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Đừng quên, những lời này nhất định phải giúp anh nói với cô ấy.”

“Anh không muốn làm cô ấy buồn.”

Phương Thanh Liên càng khóc thương tâm, cô ta nắm lấy tay Lục Kiến Thành: “Anh không có chuyện gì muốn nói với em sao?”

Là những lời nói với cô.

Những lời đó chỉ nói với một mình cô.

Tại sao?

Tại sao tất cả những lời đó anh đều dành cho Nam Khuê?

Vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời, trong mắt anh, trong lòng anh thực sự chỉ có một người phụ nữ đó sao?

Kiến Thành, anh có biết anh tàn nhẫn lắm không?

Anh thật sự rất tàn nhẫn, trong trận chiến sinh tử như vậy, rõ ràng là em cùng anh chiến đấu, tại sao anh chỉ nghĩ về một mình Nam Khuê?

Giờ phút này, lòng hận thù dường như đã bóp nát lương tâm Phương Thanh Liên.

Cô ta nắm chặt tay, trong mắt đều là vẻ thù hận.

Chỉ là lúc đó, Lục Kiến Thành đã không nhìn thấy nữa.

Anh nhắm hai mắt, cả người mệt mỏi đến cực hạn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK