Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 166

Ngay cả một người vừa quen cũng biết quan tâm cô, nhưng Lục Kiến Thành, anh thân là chồng cô, khi cô cần anh nhất, anh lại đi cùng một người phụ nữ khác.

Bởi vì lúc đến quán cà phê không lái xe, Chu Tiễn Nam vốn định bắt taxi đưa Nam Khuê về trường.

Kết quả lúc Nam Khuê nói ra tên trường, thì phát hiện cách nơi này không xa lắm.

Không chỉ vậy, nó còn rất gần với đội cảnh sát của Chu Tiễn Nam.

Đây thực sự là một loại duyên phận lớn.

Hai người đi cạnh nhau, Nanxi đầy tò mò về cuộc sống của Chu Tiễn Nam trong đội cảnh sát, và Chu Tiễn Nam đã kể cho cô nghe một số điều thú vị.

Ngay lập tức chọc cho Nam Khuê ôm bụng cười to.

Đi bộ khoảng hai mươi phút, đến cổng trường Nam Khuê.

“Đã đến rồi, cảm ơn anh.”

“Ừm, mau đi vào đi.” Chu Tiễn Nam gật đầu.

Giờ phút này, không ai phát hiện ra, có một chiếc xe sang màu đen đang đậu cách đó không xa, Lục Kiến Thành đang ngồi bên trong.

Cửa sổ xe đóng chặt, ánh đèn ven đường rất mờ nên lúc này không ai có thể nhìn rõ vẻ mặt của anh.

Nhưng nếu có thể nhìn thấy thì có thể phát hiện khuôn mặt anh lúc này u ám, lạnh lùng và đáng sợ như thế nào.

Xuyên qua ánh đèn mờ ảo, mắt anh nhìn chặt vào hướng Nam Khuê và Chu Tiễn Nam đang đứng.

Nam Khuê vừa đi được hai bước, chợt nhớ tới viên kẹo sữa mà mình đang nắm chặt trong lòng bàn tay.

Cô xoay người, mở miệng hô: “Chu Tiễn Nam.”

Sau đó chạy qua, đặt kẹo sữa vào trong lòng bàn tay của anh ấy, nghiêm túc nói: “Cho anh, hy vọng mỗi lần anh ra ngoài làm nhiệm vụ có thể bình an trở về.”

“Cảm ơn cô!”

Sau khi Chu Tiễn Nam rời đi, Lục Kiến Thành dặn dò tài xế: “Lái xe đuổi theo cô ấy.”

Năm phút sau, xe của Lục Kiến Thành dừng lại bên cạnh Nam Khuê.

Ngay sau đó, cửa sổ xe chậm rãi trượt xuống, lộ ra khuôn mặt Lục Kiến Thành.

Mặt anh, lạnh lùng không có một chút nhiệt độ, dưới ánh trăng càng có vẻ lạnh như nước đá.

“Lục Kiến Thành?” Khi Nam Khuê nhìn thấy anh, cô vô cùng bất ngờ: “Sao anh lại ở đây?”

Không phải cô đã nói rằng hôm nay cô sẽ ở lại trường sao?

Cô không cần anh đến đón sao?

Hai ngày nay, cho dù có mệt mỏi đến đâu, cô cũng một mình yên lặng chịu đựng, không quấy rầy anh.

Ngay cả khi một mình nằm trên giường bệnh, cô cũng bình tĩnh không nổi lên bất kỳ động thái nào.

Vì vậy, cô luôn luôn nói với chính mình rằng cô đã bình tĩnh và cô không cần anh nữa.

Nhưng bây giờ, khi anh đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, Nam Khuê mới phát hiện cô đã sai.

Không phải là không quan tâm, mà là quan tâm quá nhiều.

Cho nên, cô luôn cố gắng đè nén trái tim của mình, để cho mình không suy nghĩ về nó nữa.

Nhưng một khi nhìn thấy anh, tất cả cảm xúc này đều tan vỡ.

Cô không nghĩ tới tối nay Lục Kiến Thành sẽ đến trường đón cô, điều này trước đây chưa từng xảy ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK