Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 598

“Anh bị thương, cô ấy đã cứu anh, bởi vì bên cạnh cô ấy không có người thân nào, anh cảm kích ơn cứu mạng của cô ấy, nên mới ở lại bệnh viện thêm hai ngày, đợi cho cô ấy hồi phục mới rời đi.”

Lục Kiến Thành không hề nói dối, cũng giải thích rất cặn kẽ.

Chỉ có điều duy nhất được che giấu là cái tên “Phương Thanh Liên”.

Cho đến lúc đó, Nam Khuê nhìn anh, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Nhìn thấy cô khóc, Lục Kiến Thành lập tức hốt hoảng, đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô: “Sao em lại khóc? Có phải có chỗ nào anh giải thích không rõ không?”

“Không có.” Nam Khuê lắc đầu: “Anh đã giải thích rất rõ ràng, nhưng sao lúc đó anh không nói với em qua điện thoại?”

“Anh có biết em đã buồn như thế nào khi nghe giọng phụ nữ trong phòng của anh không? Trái tim em như vụn vỡ, cả đêm em không ngủ được, cứ nghĩ mãi về hai người.”

“Lúc đó em không thể kiểm soát được bản thân, cứ suy nghĩ lung tung.”

Nam Khuê nói, nước mắt ngày càng dàn dụa.

Cô vẫn còn nhớ bản thân cuộn mình trong chăn, cô đơn đến thế nào, sợ hãi đến nhường nào.

“Đừng khóc nữa, Khuê Khuê đừng khóc nữa.” Nhìn thấy cô khóc, Lục Kiến Thành cũng đau lòng theo.

Anh cúi đầu, từng chút một hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Nam Khuê.

Anh dịu dàng như vậy, đau lòng như vậy, sao có thể xảy ra chuyện gì với người phụ nữ khác được cơ chứ?

Mãi đến tận lúc này, Nam Khuê mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, cô cong môi nở một nụ cười.

Nhìn thấy cô cười, trái tim đang quặn thắt của Lục Kiến Thành cuối cùng cũng được thả lỏng.

Nhưng khi nghĩ đến ngày hôm đó, anh cũng thấy đau đớn vô cùng.

“Khuê Khuê…” Anh duỗi tay ra, ôm lấy gương mặt cô, nghiêm túc nói: “Em có biết tại sao anh lại không giải thích qua điện thoại không?”

“Hử?”

Lục Kiến Thành cúi đầu xuống, đầu mũi chạm vào đầu mũi của Nam Khuê, dùng giọng nói ấm áp nói: “Bởi vì anh đang đợi, anh muốn nghe chính miệng em hỏi anh, anh muốn biết rằng em cũng để ý đến anh, quan tâm đến anh.”

“Cho nên là, anh vẫn luôn chờ đợi. Nhưng mà, anh đợi đến lúc cuộc gọi đã tắt, cũng không đợi được em hỏi anh.”

“Đồ ngốc, em có biết không? Thật ra, anh luôn muốn em hỏi anh một cách thẳng thừng, nói, Lục Kiến Thành, đã muộn như vậy, đêm hôm khuya khoắt rồi, tại sao trong phòng anh lại có tiếng của phụ nữ, như vậy anh nhất định sẽ giải thích rõ ràng. Ít nhất thì việc này sẽ chứng tỏ được rằng em yêu anh, quan tâm đến anh.”

“Nhưng mà, em chẳng hỏi gì cả, nên anh liền nghĩ là em không quan tâm anh nữa.”

Nói ra những lời này, trong lòng Lục Kiến Thành cũng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Sau khi yêu cô, tâm tư của anh trở nên rất đơn giản, nhưng cũng rất phức tạp.

Nam Khuê đưa tay ra, cũng không nhịn được nữa, vòng tay ôm chặt lấy eo Lục Kiến Thành, chặt đến mức tưởng chừng như hai người dính làm một.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK