Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 172

Ở chung lâu như vậy, cô chưa từng thấy anh như thế này bao giờ.

Không thể không nói, Nam Khuê có chút sợ hãi.

Cô cảm thấy hình như mình mới nhổ lông trên đầu cọp vậy.

Không khí dường như dừng lại.

Nam Khuê tiến lên một bước nắm lấy tay nắm cửa, muốn ra khỏi đây.

Đột nhiên Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh rất nóng, nhiệt độ vô cùng cao.

Lời nói ra lại càng nóng hơn: “Không cho phép em đi.”

“Dựa vào cái gì, Lục Kiến Thành, anh dựa vào cái gì mà hạn chế sự tự do của tôi?”

“Dựa vào việc anh là chồng em, là chồng trên pháp luật của em.”

Nam Khuê cười lạnh nhìn anh: “Anh giống chồng tôi ở chỗ nào?”

Lục Kiến Thành cũng tức giận đến mất lí trí, anh trực tiếp bế Nam Khuê lên rồi ném cô lên giường.

Đệm trên giường rất mềm, cộng với việc sức của Lục Kiến Thành lại lớn nên Nam Khuê trực tiếp lõm xuống.

Cô vừa định đứng dậy thì một giây sau cơ thể cao to của Lục Kiến Thành đã áp lên, tay của anh nắm chặt lấy tay Nam Khuê, chân cũng dùng sức đè Nam Khuê xuống giường.

“Lục Kiến Thành, anh làm cái gì vậy? Anh thả tôi ra.” Nam Khuê mở to mắt nhìn anh.

Lục Kiến Thành không lên tiếng, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, toàn thân lạnh lẽo đến mức không có chút nhiệt độ nào.

Nam Khuê thừa nhận, cô có chút sợ.

Hơn nữa cô lại bị anh giữ chặt, căn bản cô không thể cử động được.

“Lục Kiến Thành, anh là đồ khốn, sao anh chỉ làm vậy với tôi chứ, sao anh không làm như vậy với Phương Thanh Liên, anh đúng là tên khốn.”

Nam Khuê càng mắng càng cảm thấy đau lòng.

Đây là chuyện gì vậy, sao lại chỉ bắt nạt cô chư?

“Đúng, Khuê Khuê, em nói đúng, anh sẽ chỉ bắt nạt mình em.”

Dứt lời Lục Kiến Thành mạnh mẽ hôn lên môi cô, tùy ý tiến công.

Trong giây phút đó, đầu óc Nam Khuê trống rỗng.

Khuê Khuê?Đọc nhanh tại TruyenApp.Online

Xưng hô mềm mại, thân mật như vậy, đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi mình như vậy.

Xưa đến nay anh đều gọi thẳng cô là “Nam Khuê”.

Nhưng tiếng “Khuê Khuê” này lập tức khiến cô mềm lòng đến rối loạn.

Cô muốn chỉ một chút, không nhiều chút nào.

Dù chỉ là một chút sự quan tâm của anh, một chút quan tâm nhỏ mà thôi, đối với cô như vậy cũng đủ rồi.

Nhưng ngay cả chút yêu cầu nho nhỏ đó mà Lục Kiến Thành cũng không làm được cho cô.

Trên miệng đột nhiên cảm thấy đau đớn.

Nam Khuê lấy lại tinh thần, vừa muốn lên tiếng thì Lục Kiến Thành đã nói trước: “Ở dưới người anh còn phân tâm, Nam Khuê, có phải em đang nhớ đến người đàn ông kia không?”

Câu nói này hoàn toàn dập tắt chút ấm áp trong lòng Nam Khuê.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK