Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 192

Lúc trước khi Nam Khuê chế giễu Phương Thanh Liên là vì tình cảm của Lục Kiến Thành, nói chuyện vẫn chừa lại mặt mũi cho cô ta, không hề nói khó nghe như vậy.

Nhưng mà Lâm Niệm Sơ thì không giống như thế, căn bản cô ấy không cần cho Phương Thanh Liên chút mặt mũi nào.

“Cô là ai? Nói chuyện không cần phải khó nghe như vậy chứ?” Phương Thanh Liên nhìn Lâm Niệm Sơ, trong đáy mắt tràn đầy sự phẫn nộ đang được nín nhịn lại.

“Tôi là ai thì không quan trọng.” Lâm Niệm Sơ lại đặt ánh mắt lên chân Phương Thanh Liên: “Thế này mà gọi là khó nghe rồi à, những chuyện khó nghe hơn tôi còn chưa nói đâu!”

“Chân này của cô đã què rồi, tôi thật sự rất tò mò, sinh hoạt thường ngày thì phải làm thế nào đây? Còn có thể tự giải quyết không? Có phải là cần một người bảo mẫu chăm sóc cô 24 giờ không, cô nói cô đã như thế này rồi, đến bản thân còn cần tới bảo mẫu, còn có thể chăm sóc được tên đàn ông như Lục Kiến Thành kia hay không đây?”

Phương Thanh Liên nắm chặt tay, ngón tay bấm vào lòng bàn gần như đã bật máu rồi.

Cô ta trừng đôi mắt đỏ rực vào phía Lâm Niệm Sơ.

“À, đúng rồi, hai chân của cô không thể động được như thế này, nếu thật sự gả cho Lục Kiến Thành rồi còn có thể làm những chuyện giữa vợ chồng với anh ta không, có thể phục vụ anh ta tốt được không đây?”

“Còn nữa, cô có thể sinh được con không? Gia đình giống như Lục gia đó ấy mà, cô thấy có thể chấp nhận được một con gà mái không có trứng hay không đây, có thể chấp nhận được một người không thể đẻ được hay sao?”

Những lời của Lâm Niệm Sơ, từng câu từng chữ đều giống như lưỡi dao, hung hăng cấu xé lồng ngực Phương Thanh Liên.

Hơn nữa từng đao đều rướm máu, đau đến cùng cực.

Không thể không nói, những lời đó bén nhọn cực kỳ.

Nếu như không phải liều mạng nhẫn nhịn, Phương Thanh Liên hận không thể lập tức xông lên trực tiếp cấu xé miệng Lâm Niệm Sơ ra.

Nhìn Phương Thanh Liên đang giãy dụa trong đau khổ, giữa chân mày Lâm Niệm Sơ cũng lộ ra ý cười.

Nếu như là ngày trước, dù là vì cái gì cô cũng không thể nói ra những lời độc địa như vậy.

Cũng may vì thời gian trước cô diễn một vai người vợ chịu người tổn thương ấm ức, mà những lời vừa nói với Phương Thanh Liên cũng là những lời của người mẹ chồng trong phim đó.

Không ngờ rằng vậy mà có cơ hội dùng một lần.

“Rốt cuộc cô là ai?” Phương Thanh Liên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt hỏi.

Những lời đó có biết bao độc ác, khiến trong lòng cô ta vẫn đang chảy máu không ngừng, đau đớn muốn chết.

Chắc chắn Lâm Niệm Sơ sẽ không trả lời câu hỏi của cô ta, cô quay người định đưa Nam Khuê rời đi.

Đột nhiên Lục Nhu đang đứng bên cạnh Phương Thanh Liên xông lên, cơ thể ngang ngược điên cuồng xông tới chỗ Nam Khuê, vừa xông đến vừa mắng: “Cái đồ yêu tinh này, anh tôi là của chị Thanh Liên, cô đừng mong có thể dành được, tôi liều mạng với cô.”

Nhưng mà tay Lục Nhu vẫn chưa kịp chạm vào Nam Khuê đã bị Lâm Niệm Sơ tóm chặt lấy, trực tiếp bẻ ra sau.

Lúc này Lục Nhu đau đớn kêu lên, nước mắt cũng điên cuồng rơi xuống: “A, đau… đau quá…”

“Đau chết mất, con đàn bà điên này, mau bỏ tao ra.”

Lâm Niệm Sơ lạnh lùng nhìn cô ta: “Bây giờ biết đau rồi, vừa rồi khi xông lên không nghĩ tới hậu quả à.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK