Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 19

“Nó tiêu tiền của Lục gia, có hô mưa gọi gió, chưa nói đến tiền của Kiến Thành, tiền của Lục gia dù nó có tiêu pha phung phí đi nữa thì nó cũng không tiêu được hết, nó muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu.”

“Còn về phần quà tặng, cho dù nó có tặng một cái lá thì ông nội cũng thích, cất giữ giống như bảo bối vậy, mà cô cho dù có tặng một chiếc lá bằng vàng thì ông nội cũng không cảm kích, tốt nhất đừng tự làm nhục bản thân.”

Phương Thanh Liên vừa định mở miệng nói, Lục Kiến Thành đã bắt lấy cổ tay của cô ta, đồng thời cũng ném cho Nam Khuê một ánh mắt. Trong lòng Nam Khuê liền nổi lên một trận đắng ngắt. Nhưng cũng lập tức kéo Vân Thư lại:

“Mẹ, con và Kiến Thành đang cùng nhau đi chọn quà cho ông nội, nếu mẹ đã ở đây vậy thì mẹ gợi ý giúp tụi con một chút nhé!” Nam Khuê nở nụ cười xán lạn, giọng điệu mềm mỏng nói.

Giọng Vân Thư cũng dịu dàng lại hơn nhiều: “Thực ra mẹ cũng không có gợi ý vào tốt cả, ông nội không thiếu thứ gì, ông muốn thứ gì các con còn không biết sao?”

Nam Khuê làm sao không biết được, nhưng cô biết Kiến Thành không muốn có. Thế nên ở trước mặt mẹ chồng, cô chỉ có thể giả vờ ngốc nghếch thôi.

Vân Thư trực tiếp nhìn Lục Kiến Thành: “Đừng nói với mẹ là con không biết món quà mà ông nội thích nhất là một đứa chắt trai.”

Không nói thì không sao, vừa nói đến chuyện này Vân Thư lại bắt đầu phát hoả. “Con xem lại con đi, cả hai năm trời mà bụng Nam Khuê không có động tĩnh gì, nếu cứ tiếp tục thế này thì mẹ bắt đầu hoài nghi con rồi đấy.”

Nam Khuê: “…”

Đây là mẹ ruột đó, vừa tới đã nghi ngờ con trai ruột của mình. Nếu như đổi thành bà mẹ chồng khác, chắc chắn là sẽ chỉ trích cô có vấn đề, chỉ trích cô không cố gắng. Thế nên Nam Khuê lập tức cảm thấy trong lòng mềm nhũn, một luồng ấm áp bao trùm trong lồng ngực.

“Mẹ, đây là nơi công cộng, ít nhất mẹ phải giữ chút thể diện cho con chứ.” Lục Kiến Thành day mi tâm, trên mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Con cũng biết cần phải giữ thể diện à, vậy mẹ không cần mặt mũi gì nữa, con có biết mỗi lần gặp mặt các phu nhân kia, bọn họ đều hỏi mẹ khi nào mới có cháu bế đây, lúc đó mẹ chỉ hận không có cái lỗ nào để chui vào thôi.”

Nam Khuê quýnh hết cả lên, mặt cô cũng đỏ bừng.

“Lúc trước mẹ vẫn nghĩ tụi con còn trẻ, muốn cho hai đứa thêm chút thời gian, thế nên chưa từng nhúng tay vào. Nhưng lần này, Lục Kiến Thành, con nghe cho kĩ đây, mẹ cho con thời gian ba tháng, nếu như trong bụng Nam Khuê còn không có động tĩnh gì thì mẹ sẽ hỏi tội con.”

“Mẹ, mẹ đây là đang làm khó người khác đó, mẹ có thể nói chút đạo lý được hay không?” Sắc mặt Lục Kiến Thành hoàn toàn bị bao trùm bởi tầng mây đen.

“Thế này mà mẹ đã làm khó người khác rồi à, nếu như trong ba tháng không mang thai thì hai đứa phải tới bệnh viện kiểm tra cho mẹ.”

Vân Thư lại nhìn Nam Khuê: “Mấy tháng này con trông chừng nó cho mẹ, nếu như nó không chủ động, không phối hợp thì con cứ gọi báo lại cho mẹ.”

Nam Khuê đỏ mặt tới mức sắp nhỏ ra máu rồi, vội vàng gật đầu: “Dạ được ạ mẹ.”

Phương Thanh Liên đứng một bên đang bối rối muốn chết. Cô ta cắn chặt môi, tay xiết chặt thành nắm đấm, cả người vừa tức giận vừa đau khổ. Nếu như không phải liều mạng nhẫn nhịn thì cô ta hận không thể mở miệng nói chuyện Nam Khuê và Kiến Thành sắp ly hôn ngay bây giờ rồi.

Khi Vân Thư rời đi, Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên mới thở phào một hơi. “Kiến Thành, anh sẽ không cùng cô ta sinh con đó chứ!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK