Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 35

Mà cô, bị bỏ quên một mình bên ngoài phòng cấp cứu.

Nam Khuê cố gắng chớp đôi mắt chua xót của mình rồi đi theo sau.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, đây là căn phòng cao cấp xa hoa nhất, tất cả đều là những thứ tốt nhất.

Lục Kiến Thành ngồi bên cạnh Phương Thanh Liên, hai tay nắm chặt lấy tay cô ta, đôi mắt sâu thẳm như một chàng trai si tình, thâm tình nhìn cô ta.

“Kiến Thành, tôi có chuyện muốn nói với anh…”

Nam Khuê mới nói được nửa câu đã bị anh lạnh lùng cắt ngang: “Em nói nhỏ một chút, ra ngoài đợi tôi đi.”

Một lần đợi này là chờ mười mấy phút.

Bên ngoài hành lang khá lạnh, Nam Khuê chỉ đứng một lúc mà hai tay đã lạnh như băng, lạnh đến mức đỏ ửng lên.

Lúc Lục Kiến Thành đi ra, cô đang dùng lực xoa hai cánh tay của mình.

“Bây giờ em có thể nói!” Vẻ mặt anh lạnh nhạt, lạnh lùng nhìn cô.

Nam Khuê nhanh chóng nói một dãy số xe và miêu tả dáng người đặc thù của người đàn ông, sau đó nói: “Đây là bảng số xe và lái xe gây tai nạn, tin tức của anh ta tôi cũng đã nói cho anh biết, uống rượu bỏ trốn, tự anh đi báo án đi!”

Nói xong cô xoay người rời đi.

Cô thật sự không có dũng khí để tận mắt chứng kiến cảnh anh thâm tình với một người phụ nữ khác.

Biết là đủ rồi.

Vì sao còn muốn để cô tận mắt chứng kiến chứ?

Chuyện này quá tàn nhẫn.

Cô vừa đi được hai bước, giọng nói của Lục Kiến Thành đã đột nhiên truyền đến từ phía sau: “Ngoài việc này ra, em không còn gì muốn nói với Thanh Liên sao?”

Bước chân của Nam Khuê dừng lại, cô biết Lục Kiến Thành đang muốn nghe gì.

Nhưng cô sẽ không nói.

Chuyện này cô không sai gì cả.

Chẳng lẽ vì Phương Thanh Liên bị tai nạn xe cộ, Phương Thanh Liên bị thương thì cô nhất định phải nhận lỗi về bản thân, còn phải đi xin lỗi cô ta sao?

Đúng và sai không phải phân biệt như vậy.

Cô xoay người nhìn Lục Kiến Thành bằng đôi mắt trong suốt bình tĩnh: “Vậy anh cảm thấy tôi nên nói gì đây?”

Nói xong cô bật cười chế giễu: “Nên nói xin lỗi cô ta, nói tôi sai rồi, hay là quỳ xuống cầu xin cô ta tha thứ?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Mắt Nam Khuê dần đỏ lên, cười lạnh lùng nhìn anh: “Lục Kiến Thành, người ta có thể bất công, nhưng không phải thiên vị đến mức như vậy.”

“Hơn nữa chúng ta còn chưa ly hôn, tôi vẫn còn là vợ trên pháp luật của anh, trong lòng anh, chỉ cần xảy ra chuyện, mặc kệ đúng hay sai, chỉ cần là tôi và cô ta đối mặt thì có phải cô ta mãi mãi đúng còn tôi thì mãi mãi sai không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK