Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 640

“Nhưng chúng ta mới ở bên nhau được mấy ngày chứ!”

“Hai mươi hai ngày.”

Nghe được con số này, Nam Khuê vẫn cảm thấy bất ngờ.

Cô vẫn cảm thấy lúc phụ nữ yêu đương thường sẽ khá chú ý những con số, cũng sẽ nhớ rất chính xác một số ngày quan trọng.

Mà đàn ông khó tránh khỏi việc sẽ dễ quên.

“Sao anh lại nhớ rõ vậy?”

“Ngày nào ở với em anh cũng đều nhớ kĩ.”

Nói xong anh lại bổ sung: “Khuê Khuê, chuyện này đối với anh mà nói không sớm chút nào, em sẽ không biết rằng từ lúc quyết định ở bên cạnh em, anh đã chuẩn bị sẵn sàng quãng đường còn lại dắt tay em đi đến điểm cuối.”

“Không phải anh đột nhiên nổi hứng lên, anh đã suy nghĩ rất kĩ càng, anh biết em chính là người anh cần.”

Anh nói vô cùng chắc chắn.

Nam Khuê ngẩng đầu, trăng hôm nay rất sáng.

Cô nhìn một lúc, đột nhiên cảm thấy đêm này vô cùng nhẹ nhàng và lãng mạn.

Ngay cả không khí cũng trở nên thơm ngọt.

Lúc xuống xe, khi thấy nơi quen thuộc trước mắt, Nam Khuê có chút bất ngờ.

“Sao lại đến đây?” Cô nhìn phố ăn vặt trước mặt.

Cô không ngờ rằng Lục Kiến Thành lại mang mình đến trường cấp ba.

“Không phải em nói lần đầu tiên gặp anh là ở trường học sao? Được rồi, anh muốn ôn lại một chút.” Lục Kiến Thành nắm tay cô đi về phía trước.

Mặt Nam Khuê nóng lên, lập tức biến thành một nữ sinh nhỏ ngoan ngoãn đi theo anh.

Buổi tối ở nơi này là thời điểm náo nhiệt nhất, các quán ăn nhỏ được dựng lên trên đường phố, tốp năm tốp ba học sinh ngồi với nhau nói chuyện tâm sự, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Còn có một số đôi tình nhân giống như họ, nam sinh nắm tay nữ sinh đi trên đường phố tìm đồ ăn ngon.

Hình ảnh này khiến suy nghĩ của cô như bay về thời cấp ba.

Thật sự rất giống.

Nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ phấn chấn, tràn ngập sức sống của họ càng khiến cô cảm nhận được thanh xuân của mình.

Nhưng Nam Khuê cũng sẽ có chút xấu hổ.

Cô đưa tay kéo nhẹ ống tay áo Lục Kiến Thành: “Hai chúng ta có phải không thích hợp lắm không?”

“Vì sao?” Lục Kiến Thành nhíu mày.

“Lớn như vậy còn giả vờ ngây thơ.” Nam Khuê thì thầm.

Lục Kiến Thành nghe xong thì nhẹ nhàng cười.

Anh lập tức ôm lấy khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê, dịu dàng xoa nắn.

Vừa xoa vừa cười nói: “Anh nhìn thử một chút, chỗ nào giả vờ chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK