Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 698

“Không được, cơ thể em vẫn chưa khôi phục.” Không ngờ lần này Lục Kiến Thành lại từ chối thẳng thừng.

Cơ thể của cô vẫn còn yếu, trong phòng tắm đều là nước, nếu cô không may trượt chân đập vào đâu đó thì chắc chắn sẽ bị thương, cũng sẽ rất nguy hiểm.

“Nhưng anh như vậy thì tôi cũng hết cách, tôi cũng không thể mặc quần áo tử tế được.” Nam Khuê cắn môi.

Cơ thể cô đã không còn lạnh như trước.

Lúc đầu ngâm nước nóng đã giúp nhiệt độ cơ thể cô tăng lên, hơn nữa không khí trong phòng tắm cũng ấm áp, bây giờ khuôn mặt nhỏ của cô đã đỏ bừng, còn có chút nóng.

Lục Kiến Thành quay lưng về phía cô, vô cùng bá đạo nói: “Vậy được, anh bế em ra, em tự mình lau người thay quần áo.”

“Không…không được.” Nam Khuê đỏ mặt từ chối.

Lục Kiến Thành nghiêm túc giải thích: “Toàn bộ quá trình anh sẽ đều nhắm mắt, tuyệt đối không mở mắt.”

Nam Khuê: “…”

Cô có chút khó xử.

Lục Kiến Thành tiếp tục: “Hoặc bây giờ anh xoay người trực tiếp thay quần áo cho em, em tự chọn đi.”

Vậy cô chắc chắn chọn cách thứ nhất rồi.

Lúc này Nam Khuê mới đồng ý: “Vậy thì được, anh ôm tôi ra, nhưng anh phải đồng ý với tôi, mắt nhất định phải nhắm lại, không được nhìn lén tôi.”

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Anh lập tức nhắm mắt lại, xoay người, mò mẫm bế Nam Khuê từ bồn tắm ra.

Sau khi để Nam Khuê xuống, anh lại nhanh chóng xoay lưng về phía cô.

Một tay Nam Khuê chống vào tường, một tay cầm khăn tắm lau người.

Vẫn có chút quá sức, Lục Kiến Thành có thể nghe được tiếng thở dốc rõ ràng của cô, dù sao bây giờ cơ thể cô quá yếu.

Nhất là những động tác lớn như xoay người hay đưa tay, đối với cô mà nói thì đúng là hơi mệt.

“Khuê Khuê, có cần anh giúp không?”

Mặc dù quay lưng về phía cô nhưng Lục Kiến Thành vẫn không nhịn được mà hỏi.

“Không cần.” Nam Khuê như phản xạ có điều kiện, không chút do dự đã trực tiếp từ chối.

“Cho tôi thêm mấy phút nữa là được rồi.”

Mặc dù lo lắng nhưng Lục Kiến Thành vẫn nghe lời cô, ngoan ngoãn xoay lưng về phía cô, không xoay người lại.

Thêm mấy phút nữa, Nam Khuê vẫn chưa mặc quần áo xong.

Lần này Lục Kiến Thành không còn kiên nhẫn nữa, anh trực tiếp xoay người lại cầm lấy đồ ngủ bên cạnh.

Thấy anh quay lại, mặt Nam Khuê lập tức đỏ bừng, hai mắt mở to, đôi mắt lóng lánh như nai con nhìn anh, ngạc nhiên đến mức ngay cả che chắn cũng quên mất.

“Sao…sao anh lại quay lại, vừa rồi anh mới đồng ý với tôi mà.”

Giọng cô mềm mại yếu ớt, nghe vô cùng uất ức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK