Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 877

“Vậy tao sẽ đánh chết mày.” Lục Kiến Thành gần như nghiến chặt răng rít ra câu đó.

Dứt lời anh đạp Quý Dạ Bạch nằm rạp xuống đất. Đồng thời nắm chặt lấy cổ áo của anh ta, Quý Dạ Bạch cũng không phải người sẽ để mặc người ta đánh mình, anh ta phản kháng lại dữ dội.

Rất nhanh sau đó hai người xông vào đánh nhau, những vị khách khác trong quán nhìn thấy cảnh này đều vội vàng bỏ đi.

Đến cả nhân viên quán thấy thân thủ hai người đều không bình thường, đánh nhau lại xung như vậy nên cũng không dám đến gần.

Đột nhiên một âm thanh kịch liệt vang lên, Lục Kiến Thành nhấc chiếc ghế lên, trực tiếp đập thẳng vào lưng Quý Dạ Bạch. Trong khoảnh khắc đó gần như có thể nghe thấy tiếng xương vỡ vụn, Quý Dạ Bạch nôn ra một ngụm máu lớn, cả người chật vật nằm rạp trên mặt đất.

Nam Khuê chỉ đi vào nhà vệ sinh một chuyến, khi quay ra đã nhìn thấy một màn này.

Lúc đầu cô còn tưởng mình hoa mắt rồi. Dựa theo dự liệu của cô, đợi sau khi Quý Dạ Bạch giải thích rõ ràng với Lục Kiến Thành thì chuyện này cũng kết thúc rồi, cô và Kiến Thành cũng sẽ có một bắt đầu mới.

Nhưng dù thế nào cô cũng không ngờ được chuyện này lại vượt quá dự tính của cô, hoàn toàn không phát triển theo hướng cô suy nghĩ.

Hai người đánh nhau rất hung ác, Nam Khuê không dám chậm chễ một giây nào lập tức đẩy cửa ra, điên cuồng chạy qua đó.

Khi chạy đến Lục Kiến Thành đã đè Quý Dạ Bạch nằm rạp dưới đất rồi, hai mắt anh đỏ ngầu, cả người giống như một con sư tử đang nổi điên vậy, không còn lại chút lý trí nào.

Còn Quý Dạ Bạch đang nằm bò trên nền đất, hô hấp khó khăn, con ngươi mở rộng, nhìn giống như sắp ngạt thở vậy.

Nam Khuê vội vàng gọi to: “Kiến Thành, anh buông ra, mau buông ra, anh sắp bóp chết anh ta rồi.”

Vốn dĩ trong lòng Lục Kiến Thành đã bùng sẵn lửa giận rồi, bây giờ còn nghe thấy Nam Khuê xin xỏ giúp tên kia thì lại càng tức điên lên.

Không chỉ không buông lỏng tay mà anh càng tăng thêm lực.

Lúc này sắc mặt Quý Dạ Bạch đã trắng nhợt như tờ giấy rồi, ánh mắt anh ta cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Nam Khuê sợ hãi, vừa gọi to vừa đến tách cánh tay Lục Kiến Thành ra: “Kiến Thành, anh mau buông tay, anh bình tĩnh một chút được không?”

“Anh nói cho em biết có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Cô quen biết anh bao nhiêu năm chưa từng thấy dáng vẻ này của anh. Đây là lần đầu tiên thấy anh như vậy, chắc chắn là có lý do, sẽ không vô duyên vô cớ mà anh trở nên như vậy.

“Kiến Thành, em xin anh, anh bình tĩnh một chút, buông tay ra có được không?” Nam Khuê chua sót cầu xin, nhưng cô cũng chỉ có thể nhẹ nhàng khuyên anh, không dám chọc giận Lục Kiến Thành nữa.

Cô sợ, sợ nhỡ đâu Quý Dạ Bạch chết rồi, Kiến Thành sẽ phải mang tội danh giết người.

Anh là ai?

Đường đường là người thừa kế của Lục gia, tổng tài Lục thị, anh còn có tương lai tốt đẹp, lộng lẫy nhất, sáng sủa nhất, cuộc đời dài đằng đẵng như vậy anh không thể bị gán với hai chữ ‘sát nhân’ được.

Nhưng cả người Lục Kiến Thành đều đang bùng lửa giận. Anh căn bản không có cách nào bình tĩnh lại nghĩ đến những lời của Nam Khuê được.

Thế nên, những lời Nam Khuê nói ra lọt vào tai anh lại biến thành một nghĩa hoàn toàn khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK