Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 133

“Người anh yêu là em, người anh muốn ở bên cạnh cả đời này cũng là em, Kiến Thành, em xin anh, chúng ta đừng chia tay mà.” Phương Thanh Liên càng khóc càng thương tâm.

Nước mắt của cô ta giống như những hạt ngọc rơi xuống không ngừng. Đôi mắt khóc tới nỗi sưng đỏ lên.

Cuối cùng Lục Kiến Thành cũng không nhịn được nữa, đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô ta: “Thanh Liên, đừng nói nữa, trong lòng anh đã quyết định rồi.”

“Em có thể chọn xuất ngoại giống như ngày trước vậy, như vậy sẽ không cần gặp được anh nữa, cũng có thể ở lại nơi này, nhưng từ hôm nay trở về sau, anh chỉ là chồng của Nam Khuê, sẽ không có bất kì quan hệ gì với em nữa.”

“Nhất định phải như vậy sao?” Phương Thanh Liên liều mạng lắc đầu: “Không được, em không muốn như vậy.”

“Em không muốn chia tay với anh, cũng không muốn giữa chúng ta trở thành hai người xa lạ như vậy.”

“Anh nói xong rồi, Nam Khuê còn đang ở nhà đợi anh, anh đi trước đây.” Lục Kiến Thành đứng dậy, không một chút lưu tình nào mà quay người rời đi.

Đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng động lớn.

“A…a… nóng quá, đau quá.” Giây tiếp theo giọng nói đáng thương của Phương Thanh Liên truyền tới.

Không sai, cô ta đánh đổ ly cafe trước mặt. Hơn nữa còn là tự mình đánh đổ. Mục đích rất đơn giản, đương nhiên là vì giữ Lục Kiến Thành lại.

Cố nhẫn nhịn lại lo lắng trong lòng, Lục Kiến Thành vẫn tiếp tục bước về phía trước. Phương Thanh Liên không dám tin, cô ta nâng giọng lên hét: “Đau, Kiến Thành, em đau, anh thật sự không quan tâm đến em nữa sao? Anh định bỏ mặc em ở lại đây một mình thật sao?”

Nghe thấy giọng cô ta khóc lóc, cuối cùng Lục Kiến Thành cũng không tàn nhẫn. Anh quay lại, bước đến trước mặt Phương Thanh Liên.

Phương Thanh Liên nhìn thấy anh quay lại lập tức thấy vui mừng, lập tức nắm lấy cơ hội ôm chặt Lục Kiến Thành lại.

“Kiến Thành, đừng đi được không?”

“Em yêu anh, em thật sự rất yêu rất yêu anh, nhiều năm như vậy rồi, em chỉ yêu một mình anh, anh thật sự định bỏ em lại, để em gả cho người đàn ông khác sao?”

“Em biết là anh cảm thấy áy náy, em cũng hiểu anh cảm thấy khó chịu và tự trách như thế nào, nhưng mà áy náy không phải là yêu, anh đối với Nam Khuê không phải là yêu mà.”

Lục Kiến Thành trầm giọng mà nghiêm túc nói: “Thanh Liên, buông tay.”

“Không, em không buông, Kiến Thành, em yêu anh, cả đời này em cũng không buông tay anh đâu.” Phương Thanh Liên sống chết ông chặt lấy eo anh, khóc sướt mướt.

“Vừa rồi anh đã nói rất rõ ràng rồi, Nam Khuê mới là vợ của anh, anh không cho phép em có bất kì gièm pha nào với cô ấy.”

Nói xong, những ngón tay mảnh khảnh của anh mạnh mẽ tách từng ngón tay Phương Thanh Liên ra.

Phương Thanh Liên chắc chắn sẽ không đồng ý buông ra. Nhưng sức lực của cô ta làm sao có thể so với lực của Lục Kiến Thành được.

Không đến hai phút, tay của cô ta hoàn toàn buông eo Lục Kiến Thành ra. Lần này, Lục Kiến Thành cũng không nhìn cô ta một cái, trực tiếp rời đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK