Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 895

“Tôi thấy khó mà được lắm, dù sao người bạn trai kia của cô ta cũng chưa từng để lộ mặt cả.”

“…”

Sau đó mấy người này còn nói gì nữa, nhưng Nam Khuê đã không còn tâm trạng để nghe.

Vì trái tim cô đã thật sự tan nát mất rồi.

Mãi cho đến khi mấy người kia đi rồi Nam Khuê mới đẩy cửa ra, thất thể đi ra từ bên trog.

Cô đưa tay, dùng sức hất nước lạnh lên mặt.

Lúc từ nhà vệ sinh đi ra, Nam Khuê có chút hồn bay phách lạc.

Dù là một người nói gì cô cũng không quan tâm.

Hai người nói cô cũng có thể không quan tâm.

Nhưng khi tất cả mọi người, thậm chí lúc người bên cạnh bạn đều đang cười nhạo bạn, thậm chí còn trách móc bạn thì rất khó để có thể mỉm cười đối mặt với những chuyện đó.

Thấy Nam Khuê đi tới, tinh thần cũng có vẻ không tốt, Đông Họa lập tức đi đến đỡ lấy cô: “Khuê Khuê, cậu sao vậy? Có phải cảm thấy không thoải mái ở đâu không, sao sắc mặt lại kém vậy?”

“Họa Họa…” Nam Khuê đột nhiên nắm lấy tay cô ấy: “Cậu nói xem, có phải mình tồi tệ lắm không, mình không nên mang thai đúng không? Dù sao cũng là chưa cưới đã có thai, hơn nữa ngoài mình ra thì không còn ai mong đợi sự xuất hiện của bé cả.”

Ngay cả Kiến Thành lúc đầu cũng không mong chờ chút nào.

“Khuê Khuê, cậu nói cái gì vậy? Mình rất mong đợi mà!”

“Nhưng dường như tất cả mọi người đều đang trách móc mình, hơn nữa các cô ấy còn nói…” Ánh mắt Nam Khuê hiện lên sự cô đơn.

“Nói gì?”

“Nói mình không biết kiềm chế, còn chưa cưới đã mang thai.”

Câu nói này làm lòng người đau nhói, đâm cho trái tim cô máu me đầm đìa.

Đông Họa nắm lấy tay Nam Khuê: “Khuê Khuê, bọn họ không ăn được nho nên nói nho xanh, cậu không cần phải để lời của mấy người đó trong lòng.”

“Hơn nữa đó là bọn họ ghen ghét, nếu như mình có bạn trai mà không hết mình với mối quan hệ đó thì sao có kết tinh của tình yêu được chứ?”

“Cảm ơn cậu, Họa Họa!”

Vì mang thai nên công việc của Nam Khuê cũng được sắp xếp lại.

Bây giờ cô làm ở khu nội trú, chủ yếu phụ trách việc kiểm tra phòng, công việc sẽ dựa vào tình trạng của người bệnh, đương nhiên cũng sẽ phải hỏi bệnh thông thường.

Nhưng cô đã không cần đi đến phòng giải phẫu để học tập nữa.

Nói tóm lại, toàn bộ công việc đã dễ dàng hơn nhiều.

Do bị những người kia ảnh hưởng nên cả chiều cô đều không chú tâm, làm chuyện gì cũng không tập trung.

“Bác sĩ Nam, bệnh nhân giường số 5 thế nào?”

“Bác sĩ Nam, nhanh lên, bệnh nhân giường số 8 đang tìm.”

“Bác sĩ Nam…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK