Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 23

“Sao thế?”

Phương Thanh Liên lăn xe lăn qua, sau đó giơ hai tay lên, từng ngón tay mảnh khảnh sửa lại cổ áo và cavat của Lục Kiến Thành.

“Được rồi, vừa rồi cavat có hơi lệch.”

“Cảm ơn!”

Nhìn bóng lưng của Lục Kiến Thành, Tiểu Mãn lầm bầm: “Tiểu thư, tại sao không giữ Lục tổng lại mà để anh ấy đi như vậy?”

“Bởi vì hôm nay anh ấy cho tôi tỉnh ngộ ra.”

“Tỉnh ngộ cái gì?”

“Hôm trước vì chuyện ly hôn phải dời lại mà chúng tôi cãi nhau một trận, anh ấy rất không vui, hôm nay cũng là vì chuyện đó, tôi phải cho anh ấy một chút không gian, tin tưởng anh ấy hơn một chút, nếu như quá gấp gáp thì kết quả sẽ không được như mong muốn.”

“Tiểu thư, vậy cô không sợ anh ấy sẽ yêu cái cô vợ đó của anh ấy hả?”

Ánh mắt Phương Thanh Liên dần trở nên phức tạp. Qua một lúc, cô ta mới nói: “Sợ, đương nhiên sợ. Nhưng mà sau này tôi nghĩ thoáng ra, bọn họ đã kết hôn hai năm rồi, Kiến Thành cũng không yêu cô ta, chỉ còn lại một tuần này thì tình cảm này cũng không thể nảy nở trong bảy ngày được.”

“Tôi còn ở nước ngoài nhịn suốt hai năm, hơn 700 ngày đều có thể trải qua, ngàn vạn không thể vì bảy ngày này mà để mọi công sức đổ sông đổ bể được, tôi nhất định phải nhẫn nhịn, không thể tự mình đạp đổ được.”

Khi Lục Kiến Thành về tới nhà tổ Lục gia, Vân Thư đã ở phòng sách đợi anh rồi.

Sau năm giờ chiều, mặt trời cũng đã bắt đầu xuống núi. Hoàng hôn bao trùm cả bầu trời bởi màu cam nhàn nhạt, từ cửa sổ vừa vặn có thể ngắm được cảnh mặt trời dần lui về phía tây, đây là thời khắc mà Vân Thư thích nhất.

Một làn hương thoang thoảng trong căn phòng có hương vị cổ kính. Bên cạnh bàn trà toả ra mùi thơm trà nồng đậm, khiến người ta cảm thấy tươi mát.

Khi Lục Kiến Thành đẩy cửa bước vào, đúng lúc Vân Thư đã pha trà xong. Anh nện bước trên đôi chân dài, chủ động ngồi xuống bên cạnh bàn trà, tiện tay nâng chén trà lên ngửi một cái:

“Mẹ, mẹ pha trà vẫn thơm như vậy?”

“Thơm thì làm sao? Cha con vẫn thích trà mà Quý Nhu pha, nói trà cô ta pha lãng mạn, thú vị, còn trà mẹ pha giống hệt con người mẹ đều vô vị nhạt nhoà giống nhau đó thôi.”

“Mẹ.” Lục Kiến Thành cau mày lại: “Đang tốt đẹp, mẹ nhắc bà ta làm gì?”

“Sao? Con không cho phép mẹ nhắc người tình của cha con, nhưng lại có thể đưa tình nhân con đi dạo bên ngoài, rêu rao khắp nơi à, Lục Kiến Thành, con đúng là tốt lành quá.”

“Con từng suy nghĩ cho Nam Khuê hay không? Nó là sắt đá à? Nó không biết buồn hay sao?”

Vân Thư hỏi liền một lúc ba câu khiến Lục Kiến Thành có chút sốt ruột. Kéo chiếc cravat, anh lạnh nhạt nói: “Mẹ, Nam Khuê rất bình tĩnh, chuyện này không nghiêm trọng như mẹ nói.”

“Còn không nghiêm trọng?”

Cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại một chút, bà lại nhìn Lục Kiến Thành nói tiếp: “Chuyện này ông nội con vẫn chưa biết, nếu như để ông biết được, lột một lớp da của con còn coi là nhẹ nhàng, con tự giải quyết cho tốt đi.”

“Còn nữa, đừng nghĩ mẹ không nhận ra được con định làm gì, nếu như muốn giấu thì giấu cho kỹ, gần đây sức khoẻ của ông rất kém, bây giờ đã không giống như ngày trước rồi, nếu như để ông phát hiện ra manh mối, xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó, dù có là con trai ruột thì mẹ cũng không để yên cho con đâu.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK