Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 83

“Cái gì?”

Nam Khuê ngẩn người, cô cảm thấy mình nghe nhầm rồi.

Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Chu Tiễn Nam đẩy vào trong xe.

Lên xe, Nam Khuê vẫn còn ngơ ngác.

Lúc này một thanh niên vô cùng nhiệt tình ở phía trước cũng cười nói: “Sếp, chuyện này là thế nào vậy, anh là một người ngàn năm cũng không gần nữ sắc mà, đây không phải là chị dâu đấy chứ?”

“Nhiều chuyện.” Người đàn ông quát nhỏ.

Thanh niên trước mắt lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Một lúc lâu sau, Nam Khuê vẫn ngẩn người.

Mấy phút sau, cô mới từ từ quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh: “Vì sao anh lại giúp tôi?”

“Nếu như tôi không đoán sai thì có lẽ điện thoại của cô bây giờ đang hết pin.”

“Đúng.”

“Giúp người thì giúp cho trót, đưa cô đến bệnh viện cũng là tiện đường thôi.”

“Ồ.”

Hóa ra là như vậy.

Đỗ Bằng ngồi trước thở dài một hơi.

Haiz, hi vọng dập tắt.

Còn tưởng rằng sếp của bọn họ cuối cùng cũng nở hoa, có người con gái mình thầm mến.

Không ngờ lại chỉ là giúp người ta một tay mà thôi.

“Mỹ nữ, cô đừng để ý đến chuyện đó, sếp của tôi mắc bệnh nghề nghiệp khá nặng, thấy ai bị bắt nạt đều sẽ giúp đến cùng.”

“Dù thế nào đi nữa thì cũng vô cùng cảm ơn anh.”

Đến bệnh viện, Nam Khuê xách theo vali xuống xe.

Lúc xe bọn họ đi xa rồi Nam Khuê mới nhớ đến một chuyện, hình như cô quên hỏi tên người đàn ông kia rồi.

Vẫn nên hỏi mới đúng, dù sao người ta cũng đã giúp cô nhiều lần, nhớ tên cũng là sự tôn trọng.

Trong xe, Đỗ Bằng nhịn cả một đường, cuối cùng sau khi Nam Khuê xuống xe không nhịn được nữa mà lên tiếng.

“Sếp, vị vừa rồi không tệ, anh có chắc sẽ không cân nhắc không?”

“Cậu nói nhiều quá rồi đấy.”

“Ơ, sếp, anh nhìn mình đi, sắp thành người ba mươi tuổi rồi cũng không yêu đương hay lập gia đình.”

Người đàn ông nhíu mày, giọng nói lạnh lùng: “Thì sao? Cậu còn kiêm cả việc làm mai à, có cần tôi về xin điều cương vị cho cậu không?”

“Đừng đừng đừng sếp, em sai rồi được không?” Đỗ Bằng nói giọng thì thầm: “Quan trọng là anh không nói thì cũng đâu ai dám nói gì đâu?”

“Cậu nói gì cơ?” Thính giác của Chu Tiễn Nam rất thính.

Đỗ Bằng lập tức cười hì hì trả lời: “Em nói anh là người đẹp trai nhất trong đội chúng ta, mạnh nhất, đứng nhất… Ôi chao, nói tóm lại cái gì cũng đứng đầu, dù sao anh cũng lợi hại nhất.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK