Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 439

Nam Khuê đang mặc sức phát tiết, chỉ có như vậy, cô mới hết sợ hãi, mới không nghĩ đến những chuyện mới xảy ra nữa.

“Được rồi, đừng nghĩ gì nữa, tôi đưa cô về.”

Chu Tiễn Nam đứng dậy, bế cô lên.

“Được.”

Nhưng mà ngay lúc Chu Tiễn Nam vừa ôm Nam Khuê xoay người lại đã thấy Lục Kiến Thành đứng trước mặt.

Anh nhìn hai người họ, đôi mắt như sắp phát ra lửa.

Trong nháy mắt, anh siết chặt nắm đấm lại, nếu không phải anh cố gắng khắc chế thì đã đấm lên mặt Chu Tiễn Nam rồi.

Tốt lắm, rất tốt.

Đây có phải là lý do tại sao cô trăm phương nghìn kế cự tuyệt anh, nhất quyết muốn trả lại vòng tay mà ông bà tặng cho cô không?

“Cho nên, đây là lý do em tự mình tới quán bar, sau đó gửi tin nhắn cho tôi, để tôi tự đến xem sao? Nam Khuê, em giỏi lắm, em giỏi lắm.” Lục Kiến Thành vừa nói vừa nghiến răng, anh vô cùng tức giận.

Nửa giờ trước, anh nhận được WeChat của cô, nội dung rất đơn giản, chỉ một câu.

“Tôi, tôi đang ở … quán bar.”

Lúc đó anh đang họp, cho nên đã mở tin nhắn thoại thành tin nhắn bình thường, nên đối với tin nhắn không đầu không đuôi này thấy rất nghi ngờ.

Nhưng anh cảm thấy nghi hoặc nên mới click vào nghe.

Khi phát hiện ra cô nói ra giọng nói này trong lúc say rượu, anh nhất thời rất lo lắng, lo lắng không biết cô làm sao về nhà được? Lo lắng rằng cô sẽ gặp nguy hiểm?

Anh còn chưa kịp kết thúc cuộc họp, liền trực tiếp lái xe tới đây.

Nhưng anh đã thấy gì?

Thấy được Chu Tiễn Nam ôm cô.

Cho nên, đây là mục đích của cô sao?

“Nam Khuê, sao em có thể làm vậy?” Hai mắt Lục Kiến Thành đỏ hoe nhìn cô, trong lòng càng thêm tức giận.

Càng không muốn thừa nhận đó là, anh cảm thấy cực kì ghen tuông.

Vào lúc đó, anh ta gần như phát điên, không nói một lời liền cướp lấy Nam Khuê từ tay Chu Tiễn Nam.

“Không, tôi không ……”

“Lục Kiến Thành, buông ra, anh buông tôi ra…”

Nam Khuê không muốn về với anh, cô kịch liệt phản kháng.

Bây giờ cô không muốn nhìn thấy anh chút nào, hơn nữa cô căn bản không biết sao Lục Kiến Thành lại xuất hiện ở đây?

Không phải anh đang đi tìm Phương Thanh Liên, không phải anh đang ở trên máy bay sao?

Nếu đã đi rồi thì còn chạy tới đây làm gì?

“Lục Kiến Thành, anh buông ra.”

Mặc cho Nam Khuê chống cự, Lục Kiến Thành vẫn ôm cô đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK