Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 592

Khi Nam Khuê đi qua, Lục Kiến Thành đang nằm dưới gốc cây nhắm mắt.

“Anh đau ở đâu, để em xem xem.”

Nhưng mà Lục Kiến Thành vẫn nhắm hai mắt.

Nam Khuê lại hỏi: “Khó chịu ở chỗ nào, nói cho em biết, có phải vết thương nứt ra không, hay chỗ viên đạn đau?”

Lục Kiến Thành: “…”

Vẫn không có phản ứng gì.

Nam Khuê mím môi, im lặng không hỏi thêm câu nào.

Cuối cùng, rốt cuộc Lục Kiến Thành cũng không chịu nổi nữa, lại mở mắt ra, nhìn Nam Khuê bằng ánh mắt buồn bực, giọng nói cực kỳ tủi thân: “Em còn biết quan tâm đến anh sao?”

“Đương nhiên là em quan tâm anh rồi.”

“Vậy vừa rồi anh ho khan, vết thương đau muốn chết, anh kêu rên, em cũng không tới xem.” Lục Kiến Thành so đo nói.

“Không phải em tới rồi sao?”

“Bây giờ sao có thể so được nữa? Bây giờ em đã xử lý xong vết thương cho tên họ Chu kia rồi mưới nhớ đến vết thương của anh.”

“Vì vết thương của anh, em đã băng bó kĩ rồi mà, hơn nữa vết thương của anh ấy nghiêm trọng hơn anh, lại còn không băng bó. Mà lúc nãy em đang tập trung băng bó không thể bị phân tán được, bắt buộc cẩn thận nhất có thể.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng: “Nói đến cùng, em vẫn cảm thấy tên họ Chu kia quan trọng hơn anh, cậu ta xếp thứ nhất sau đó mới đến anh.”

“Em không có nói như vậy nha.” Nam Khuê nhún vai.

“Nhưng những gì em làm đã chứng minh như vậy.”

Nam Khuê: “…”

Đây là vu khống, cô không hề làm vậy mà?

“Hơn nữa anh ấy có tên họ đàng hoàng, tên là Chu Tiễn Nam, em thấy anh đừng gọi anh ấy là ‘tên họ Chu’ nữa, như thế không hay đâu.” Nam Khuê nói.

Cô vừa nói xong câu này, sắc mặt Lục Kiến Thành lại trầm xuống vài phần.

Trái tim lại càng xao động bất am.

Hai mắt nhắm nghiền, Lục Kiến Thành dựa vào gốc cây, cũng không muốn nhìn Nam Khuê, vì vậy anh chỉ tức giận nói: “Dù sao những gì anh thấy đó là, em chỉ quan tâm đến cậu ta, sống chết của anh em cũng mặc kệ.”

“Nam Khuê, em làm anh tức chết mất.”

Ở bên cạnh, Phương Kính đang cố gắng nhịn.

Nếu không phải cố nhịn thì cậu đã phụt cười từ lâu rồi.

Ôi, chuyến đi này thực sự quá đáng giá.

Nếu không, làm sao cậu có thể thưởng thức được biểu diễn đỉnh cao của tổng giám đốc Lục cơ chứ!

Nam Khuê đứng ở một bên, nghĩ rồi mở miệng nói: “Vết thương của anh còn đau không?”

“Đã hết rồi.” Lục Kiến Thành nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK