Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 661

“Nhưng thật ra đó không phải là em, em cũng biết nổi giận, em ích kỷ, xấu tính, hay ghen tị, em không ngoan ngoãn, em cũng không đáng yêu, anh nhìn đi, thật ra chúng ta không xứng với nhau chút nào.”

Cố gắng chịu đựng sự khó chịu trong lòng, Nam Khuê gắng gồng xoay người lại.

Sau đó cô nhìn anh, chậm rãi nói: “Lục Kiến Thành, em nghĩ kĩ rồi.”

“Chúng ta chia tay đi!”

Lục Kiến Thành vốn đang cố ý chọc giận cô, anh cũng không giận cô.

Anh nghĩ rằng Nam Khuê chỉ tức giận một chút, chờ cô nguôi giận rồi, anh dỗ dành thì hai người sẽ như cũ.

Nhưng anh không ngờ rằng cô lại có suy nghĩ như vậy.

Chia tay?

Vậy mà cô lại muốn chia tay.

Lúc đầu là ai nói rất thích anh, là ai nói yêu thầm anh mười năm, là ai nói rất yêu rất yêu anh?

Bây giờ mới được mấy ngày mà cô đã mệt mỏi, đã chán ghét rồi sao?

Anh thừa nhận, anh hoảng hốt.

Tất cả sự tức giận trong lòng đều biến thành mây khói khi nghe thấy cô nói hai chữ “chia tay”.

Anh tiến lên, trực tiếp ôm Nam Khuê vào lòng.

Đầu anh vùi vào cổ cô, nói với cô bằng giọng dịu dàng nhất: “Là anh quá xúc động, anh không nên ép buộc em nghỉ ngơi, nếu như em xác định mình có thể đi làm thì chúng ta không xin nghỉ, anh đưa em đi.”

“Được, nhưng tự em đi là được rồi.”

Thật ra cô còn có rất nhiều lời muốn nói.

Nhưng nghĩ đến chuyện sắp đến giờ vào làm, cô muốn đi làm hơn.

Về phần chuyện của bọn họ, tan làm vẫn còn thời gian, họ sẽ từ từ nói chuyện.

Nam Khuê nói mình đi làm là thật sự đi làm.

Lục Kiến Thành muốn đưa cô đi, nhưng thấy cô vẫn không đồng ý, hơn nữa thái độ còn vô cùng cương quyết, anh không dám ép buộc, chỉ có thể đỗ xe ở bên cạnh chờ với cô.

Nam Khuê đi lên trước một bước, anh cũng đi xe lên trước một chút.

Nhưng chỗ này thật sự không dễ bắt xe.

Nam Khuê đợi một lúc lâu, kết quả không có chiếc xe nào đi qua.

Lục Kiến Thành dừng xe lại trước mặt cô, sau đó hạ cửa kính xuống: “Sắp muộn rồi, anh đưa em đi.”

Nam Khuê lắc đầu: “Tự anh đi trước đi, em vẫn kịp.”

Cô nghĩ gì đó rồi lại nói: “Không phải gần đây anh rất bận sao? Anh cứ đi bận công việc của mình trước đi.”

Công việc bận rộn?

Nghĩ đến mấy chữ này, trái tim Nam Khuê cảm thấy đau đớn, khóe miệng cũng nâng lên thành một nụ cười khổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK