Mục lục
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 15

Bởi vì cô đã trở thành vợ của anh ấy rồi, trực tiếp từ tình yêu biến thành hôn nhân, hoàn thành được một bước lớn của đời người.

Nhưng bây giờ Phương Thanh Liên nói với cô, tất cả mọi thứ đều là giả. Nếu như cô ta nói là thật. Vậy là chứng minh từ lúc bắt đầu, tất cả mọi người đều đang lừa cô.

Ước hẹn ba năm?

Nam Khuê găm chặt ngón tay vào lòng bàn tay, đột nhiên buồn cười, tình cảm đều là một màn che mắt, một lời nói dối trắng trợn.

Năm đó cô còn cảm động đến nỗi nước mắt dàn dụa, tưởng rằng Lục Kiến Thành đã quên Phương Thanh Liên rồi, muốn cùng cô bắt đầu một cuộc sống mới.

Hoá ra cô mới là người ngu ngốc đó, là người bị trêu đùa tới quay mòng mòng.

“Nam Khuê, cô thật sự đơn thuần một cách đáng yêu, người mà Kiến Thành yêu là tôi, sao anh ấy có thể tự nguyện mà cưới cô chứ? Biết tại sao anh ấy lại đặt ra định ước ba năm không? Chính là vì để ba năm sau, cô không còn bất cứ lý do gì, không chút oán trách mà ly hôn cho anh ấy tự do, sau đó quay về cưới tôi.

Anh ấy biết, chỉ có cô nói với ông nội, thì ông nội mới đồng ý, nếu tự anh ấy nói chắc chắn ông nội sẽ không đồng ý. Vì để ở bên cạnh tôi, anh ấy thật sự đã tốn rất nhiều công sức, thậm chí… bày ra một lời nói dối hoàn hảo tới như vậy.”

Những lời Phương Thanh Liên nói khiến Nam Khuê như vừa nhốt mình vào hầm băng vậy. Một luồng khí lạnh nhanh chóng bao chặt lấy người cô, thật sự lạnh quá, lạnh quá.

Nếu như những điều này đều là giả, vậy nhiều ngày đêm như vậy, lẽ nào anh đều đang diễn kịch hay sao? Còn có đêm hôm đó, anh ôm lấy cô triền miên suổt một đêm, dịu dàng ôm lấy cô, lẽ nào toàn bộ đều là giả, không có đến một chuyện là thật sao?

Trong lòng Nam Khuê tràn đầy chua xót, đột nhiên cô cảm thấy bản thân giống như một con rối, ngốc nghếch đến cực điểm. Thế nên mới để cho Lục Kiến Thành liên tục điều khiển, bị anh lừa dối tới quay mòng mòng.

“Tôi không tin, trừ khi cô nói cho tôi biết ông nội bắt ép anh ấy thế nào.”

Cô xiết chặt tay lại thành nắm đấm, ở cùng nhau lâu như vậy, cô hiểu quá rõ Lục Kiến Thành rồi. Theo tính khí của anh nếu như không phải có một lợi ích rất quan trọng, thì dù ông nội có kề dao vào cổ anh cũng sẽ không thể làm anh ngoan ngoãn mà nghe lời được.

Phương Thanh Liên nở ra nụ cười chế giễu: “Nam Khuê, cô thật sự đúng là kiên trì mà, nếu như cô đã muốn biết như vậy thì tôi sẽ nói cho cô.

Bởi vì ông nội đe doạ anh ấy, nếu như không lấy cô, ông nội sẽ đưa tôi ra nước ngoài, cả đời này tôi và anh ấy cũng không thể gặp được nhau nữa, tuy không thể ở bên cạnh nhau, nhưng để được gặp nhau anh ấy mới chấp nhận.”

Nam Khuê cắn lấy môi, cô rất khó chịu. Khó chịu đến nỗi không thể thốt nên lời nào.

Nhưng Phương Thanh Liên cũng không dễ dàng mà bỏ qua cho cô, còn tiếp tục tấn công: “Về phần chân của tôi, cô còn nhớ ngày mà cô kết hôn, Kiến Thành nhận được một cuộc điện thoại ở đám cưới, thiếu chút nữa là rời đi?”

“Ừ.” Đám cưới của cô, đương nhiên là cô nhớ.

“Bởi vì tôi vội vàng đi tới đám cưới của hai người mà bị đụng xe trên đường, xém chút nữa là chết rồi, cấp cứu suốt một ngày mới có thể cố gắng giữ được cái mạng này, đôi chân này cũng vậy mà bị phế.”

Chẳng trách, đám cưới vừa kết thúc anh ấy liền vội vàng đi như vậy. Cô còn hỏi anh có phải công ty đã xảy ra chuyện gì không? Anh nói là một người bạn bị tai nạn xe muốn đi chăm sóc, nhưng ông nội không cho anh đi, lại còn nhờ cô giúp anh giấu ông.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK