Giang Chu lái xe vào đường cao tốc: “Không phải ông cũng nhìn trúng một đàn chị trong trường sao? Hiện giờ sao rồi?” Quách Vĩ lập tức tràn đầy phấn khởi, mở miệng nói: “Thời gian không phụ người có lòng, bây giờ, rốt cuộc cũng có tiến triển rồi.” “Hả? Đi ăn cơm với nhau rồi?” “Vậy thì chưa, thế nhưng bây giờ cô ấy đã đồng ý để mình đi lấy nước cho cô ấy rồi.” Giang Chu thở dài một hơi: “Quách Vĩ, tôi nhờ ông một chuyện có được không?” Quách Vĩ lập tức nở...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.