Đinh Duyệt ngồi xuống bàn bên cạnh, lại nhìn chằm chằm về phía đông, sau đó lại quay đầu, cầm quyển sách lên để che kín mặt. “Không phải bà không ôn tập cũng không rớt tín chỉ sao? Chạy đến thứ viện làm gì?” Đinh Duyệt thở dài một tiếng: “Tôi nhìn thấy một anh đẹp trai ở trên đường, nên đi theo đến đây.” Giang Chu khẽ ngẩng đầu: “Vậy bà lại đang làm cái trò mèo gì đấy?” “Tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, đừng để anh ấy phát hiện ra tôi.” “Cứ như là ăn...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.