“Không phải vì cô đơn nên mới nhớ anh, mà chỉ bởi vì nhớ anh cho nên mới cô đơn -----!” “Khi lệ rơi hết, tất cả phong cảnh đều trở nên yên lặng ----!” Đúng lúc này, điện thoại di động của Sở Ngữ Vi bỗng nhiên reo lên. Là Trần Uyển Oánh gọi đến. “Alo, mẹ?” “Tối mẹ gọi điện cho con, sao con lại không nghe máy?” Sở Ngữ Vi do dự một chút: “Con bị viêm ruột thừa cấp tính, đau bụng dữ dội, cho nên mới không nghe máy.” Giọng nói của Trần Uyển Oánh...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.