Vẻ mặt á khẩu không nói nên lời của hắn, khiến Quá Tiểu Hà từ trên ghế xe lập tức bật dậy, đầu va thật mạnh vào nóc xe, lại nhe răng trợn mắt khoanh chân ngồi xuống, dùng sức vò đầu: “Lão cha, con nói giỡn đó, vẻ mặt có tật giật mình này của cha là chuyện gì vậy? Sẽ không là thật sự bị con nói trúng rồi chứ?” “Nói linh tinh cái gì thế, đứa nhỏ này, ta và mẹ con cảm tình rất tốt!” Quá Xuân Phong một tay cầm bánh lái, một tay đi...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.