Giọng Vu Tùy Vân thoáng run rẩy, bất giác duỗi ra hai tay Linh Năng, sờ soạng lên trán, phảng phất sau suốt trăm năm, bản thân đã hóa thành âm hồn nhưng vẫn không cách nào quên được cảm giác tê tâm liệt phế, đau đớn mà quỷ dị ngày xưa! Âm hồn Mông Xích Tâm cũng hiện vẻ rung động, chập chờn bất định giống như khói đặc bị gió thổi qua, lạnh lùng nói: "Ta và Vu Tùy Vân đều phát hiện dị trạng của nhau, cũng như cảm giác được dị trạng sống không bằng chết...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.