Mục lục
Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thẩm Dũng dặn dò Đường Tuấn mấy câu rồi vội vội vàng vàng rời đi.

“Khi nào chúng ta đi dạo đây?” Thẩm Dũng vừa bước chân đi, mặt Thẩm Ngọc Nhu đã đầy mong đợi hỏi.

“Chờ nửa tiếng.” Đường Tuấn âm thầm cảm nhận tình hình chân khí trong cơ thể đáp.



Nửa tiếng sau, Đường Tuấn mở hai mắt hơi tiếc nuối.

Vốn anh còn muốn xem chân khí trong cơ thể và hàn khí dung hợp với nhau như thế nào, nhưng kết quả lại chẳng có gì.

Vừa mở mắt, Đường Tuấn suýt chút nữa sợ hết hồn, chỉ thấy mũi Thẩm Ngọc Nhu cũng sắp đụng vào mũi anh, cô đang nhìn chằm chằm ở một khoảng cách rất gần. .

||||| Truyện đề cử: Đừng Cắn Em Mà |||||

“Anh tỉnh rồi.” Thẩm Ngọc Nhu cười nói: “Vậy chúng ta đi dạo phố nhanh đi. Tôi nghe nói có rất nhiều chỗ vui chơi, tôi chưa được chơi bao giờ.”

Nhìn Thẩm Ngọc Nhu háo hức như một đứa bé, chẳng biết sao Đường Tuấn lại cảm thấy lòng hơi chua xót. Tuổi tác của Thẩm Ngọc Nhu xấp xỉ anh, nhưng vì mắc bệnh lạ cho nên cô có rất ít bạn bè, suy nghĩ cũng đơn thuần như một tờ giấy trắng. Đường Tuấn cũng không rõ, cuối cùng đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.



Lấy chiếc Audi từ gara ra, Đường Tuấn chở Thẩm Ngọc Nhu đi về hướng thành phố.

Dọc đường đi, Thẩm Ngọc Nhu như một đứa trẻ tò mò, đôi mắt to luôn ngắm nhìn phong cảnh ngoài xe. Những thứ này trước đây cô chỉ có thể thấy trên ti vi hoặc trong sách, nhưng giờ lại chân thực bày ra trước mắt. Loại cảm xúc vui mừng này lập tức biểu hiện trên mặt cô.

Đến khi xe dừng lại trước trung tâm mua sắm Hạ Hồng, vẻ hăng hái trên mặt Thẩm Ngọc Nhu vẫn không giảm bớt chút nào.

Thẩm Ngọc Nhu vừa xuống xe đã thu hút ánh mắt của người đi đường. Vì đi dạo phố, cô cố tình mặc một chiếc váy màu xanh nhạt dài đến đầu gối, tóc dài buộc thành búi tóc làm tăng thêm mấy phần hơi thở của cô gái nhà bên.

Bị mọi người nhìn chằm chằm, Thẩm Ngọc Nhu theo bản năng xích lại gần Đường Tuấn, đôi tay bé nhỏ nắm thật chặt góc áo anh, nhìn vào làm người ta vô cùng thương tiếc. Hơn hai năm không ra khỏi cửa khiến cô có một loại sợ hãi đối với ánh mắt của người lạ.

Đường Tuấn thở dài, thuận thế dắt tay Thẩm Ngọc Nhu, một cảm giác trơn nhẵn lạnh như băng từ lòng bàn tay lập tức truyền tới. Thẩm Ngọc Nhu không giãy giụa, cứ như vậy được Đường Tuấn dẫn vào trung tâm mua sắm.

Trung tâm mua sắm Hạ Hồng là một trong những trung tâm gia đình lớn nhất thành phố Vinh, thuộc sản nghiệp của nhà họ Lý. Lúc này ở lầu hai của trung tâm mua sắm Hạ Hồng, Lý Ngọc Mai đang đứng trước cửa sổ lớn sát đất nhìn cảnh tượng phía dưới, theo bên người cô ta có nhiều quản lý của trung tâm mua sắm. Lý Quang Huy không có con, tương lai sản nghiệp lớn ắt sẽ do Lý Ngọc Mai thừa kế, cho nên bình thường cô ta vẫn tới tìm hiểu chút tình hình hoạt động của trung tâm mua sắm.

Lúc này, con ngươi cô ta đột nhiên hơi co rút, vậy mà lại nhìn thấy Đường Tuấn và Thẩm Ngọc Nhu trong đám người phía dưới, nhìn nhan sắc xinh đẹp và khí chất xuất trần của Thẩm Ngọc Nhu, lại thấy dáng vẻ tay trong tay thân mật của cô ấy và Đường Tuấn, không biết vì sao trong lòng Lý Ngọc Mai lại có chút khó chịu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK