Nam thành. Bình minh, Hứa Thất An nằm ở giường lớn tơi xốp thoải mái, đắp áo lông da tơ tằm chỉ phía nam có dệt thành. Dạ Cơ nghiêng người, dựa sát vào hắn, một bộ tư thái lười biếng ‘Thị nhi phù khởi kiều vô lực’. (Thị tỳ nâng dậy, yếu mềm như không còn sức nữa – Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị) “Sống ở kinh thành nhiều năm, đã quen mọi thứ của Nhân tộc, sau khi về Nam Cương, liền thấy cuộc sống Yêu tộc quá khứ quá thô lậu, không đủ tinh tế.”...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.