Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Người đang ngồi ở đây đều biết tầm quan trọng của dự án này đối với tập đoàn chúng ta đúng không? Phòng dự án, tôi giao vật trọng yếu như vậy cho các người, đã nhiều lần dặn dò bảo các người cố gắng trông coi, các người làm gì vậy?”

Người của phòng dự án không dám nói tiếng nào.

Lửa giận của Thịnh Hoàn Hoàn càng ngày càng lớn, giọng nói cũng càng ngày càng cao, đây là biểu hiện tức điên người: “Còn phòng an ninh nữa, mỗi tháng tôi tốn nhiều tiền như vậy mời các người đến là đớp phân sao, có một món đồ thôi cũng không trông coi được, tôi giữ các người lại làm gì…”

Nói xong, cô còn ném con chuột trong tay ra ngoài, mái tóc xù cả lên.

Lăng Tiêu trừng mắt nhìn người phụ nữ như đàn bà đanh đá chửi đổng trước mặt, cảm thấy mình như đang mộng du.

Sao người phụ nữ như con mèo nhỏ này lại đột nhiên biến thành cọp cái vậy?

Thịnh Hoàn Hoàn còn tiếp tục oanh tạc, đầu óc Lăng Tiêu hơi mơ hồ đi.

Chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ chân thực của cô?

Trước đó đều là giả vờ?

Nếu là giả vờ thì vì sao hiện tại đột nhiên không giả nữa?

Chẳng lẽ cô quên hắn còn ở nơi này?

Hay là cô cảm thấy mình và hắn không còn quan hệ gì nữa nên hình ảnh của cô trong lòng hắn thế nào đã không còn quan trọng?

Suy đoán này làm Lăng Tiêu rất khó chịu.

Thịnh Hoàn Hoàn bắt lấy ai cũng mắng một trận, mắng đến mức mặt đỏ tía tai, rất đã ghiền, thẳng đến hết từ rồi mới bình tĩnh mà kết thúc hội nghị.

Sau đó cô lấy con chuột mới ra từ trong ngăn kéo rồi mở phần mềm chat, @ Tống Chí Thượng và Thẩm Nam rồi kích động hỏi: “Biểu hiện vừa rồi của tôi thế nào?”

Tống Chí Thượng và Thẩm Nam cùng ấn like cho cô.

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của Thịnh Hoàn Hoàn đánh cực nhanh trên bàn phím: “Không lộ tẩy chứ? Tôi sợ hỏa lực không đủ mạnh, căn bản không dám dừng lại…”

Thẩm Nam: “Đủ mạnh rồi Thịnh Tổng, dáng vẻ vừa rồi của cô… Y như đàn bà chanh chua chửi đổng, like cho kỹ thuật diễn xuất của Thịnh Tổng.”

Tống Chí Thượng: “Hoàn Hoàn, vừa rồi tôi nhìn thấy hình ảnh của con cọp cái nhà tôi trên người cô. Hiện tại tôi mới hiểu thì ra dù là người phụ nữ nào cũng có tiềm năng làm người đàn bà đanh đá, đột nhiên rất thương tình cho người chồng tương lai của cô.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn đánh giá của hai người này đối với cô, nghi ngờ soi gương mà nói: “Vừa rồi tôi rất giống người đàn bà đanh đá à?”

“Giống.” Lăng Tiêu không chút do dự đáp lại một chữ.

Thịnh Hoàn Hoàn bỗng ngẩng đầu, trông thấy Lăng Tiêu ngồi bên giường thì mới nhớ tới hắn vẫn còn ở đây.

Không khí hơi cứng lại, im lặng đến mức không nghe thấy được tiếng hít thở.

Toàn thân Thịnh Hoàn Hoàn hiện đầy chữ xấu hổ: “Sao anh còn ở đây nữa?”

Vừa rồi sao cô lại quên mất Lăng Tiêu còn ở đây?

Lăng Tiêu trả lời rất đương nhiên: “Tôi luôn ở nơi này.”

Thịnh Hoàn Hoàn hít sâu mấy hơi rồi vùi mặt vào bàn phím: “Anh đi đi, hiện tại tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi nhanh lên.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK