Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hiện tại, cơ hội rốt cuộc cũng tới, giọng nói anh ta bất giác trở nên rất dịu dàng: “Em yên tâm, em nhậm chức xong anh sẽ không nhúng tay vào mọi công việc của Thịnh Thế, chỉ khi nào em cần thì anh mới xuất hiện.”

Mộ Tư nói rất êm tai, nếu Thịnh Hoàn Hoàn vẫn là cô của ngày xưa thì có lẽ sẽ cho anh ta trợ giúp.

Nhưng hiện tại cô không cần.

Mộ Tư phản bội, Lăng Tiêu xua đuổi, làm cô hiểu ra một đạo lý, trên thế giới này người mình có thể yên tâm dựa vào chỉ có bản thân thôi. Hiện tại cô không muốn dựa vào ai nữa, đặc biệt là đàn ông.

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn người đàn cao lớn ông trước mặt, từ chối anh ta một cách dịu dàng lại kiên quyết: “Mộ Tư, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi không cần.”



Dù con đường trước mặt gập ghềnh nhấp nhô đến mức nào, cô vẫn sẽ kiên cường đi tiếp, mãi đến khi ba tỉnh lại.

Mộ Tư hơi nhăn mày lại, anh ta biết rõ Thịnh Hoàn Hoàn có mấy cân mấy lượng: “Hoàn Hoàn, em đừng cậy mạnh, thương trường âm hiểm còn đáng sợ hơn em tưởng tượng nhiều, em không hiểu cái gì cả, không có anh giúp thì em không giữ được Thịnh Thế đâu.”

“Mộ Tư, con người sẽ thay đổi.” Thịnh Hoàn Hoàn đột nhiên mở miệng, khí thế bỗng trở nên nghiêm khắc.

Mộ Tư cứng lại, hơi ngơ ra mà nhìn cô gái trước mặt.

Chỉ thấy Thịnh Hoàn Hoàn lấy dáng vẻ Mộ Tư chưa bao giờ gặp qua nhìn anh, nói từng câu từng chữ: “Mộ Tư, tôi đã không còn là Thịnh Hoàn Hoàn tùy hứng, lại không hiểu cái gì của ngày trước, tôi sẽ để các người thấy, cho dù không dựa vào ai thì tôi vẫn có thể dùng sức lực và quan hệ của mình để bảo vệ Thịnh Thế.”

Khí thế toả ra từ trên người Thịnh Hoàn Hoàn làm Mộ Tư giật mình. Thịnh Hoàn Hoàn như vậy rất xa lạ đối với Mộ Tư, như toả ra ánh hào quang, lạnh lẽo xinh đẹp làm anh ta không dời mắt đi được.

Nhìn vào đôi mắt sạch sẽ tươi đẹp của Thịnh Hoàn Hoàn, Mộ Tư cảm nhận được nhịp tim của mình đang gia tốc, đập vừa nhanh vừa mạnh, cứ như muốn nhảy ra khỏi ngực anh.



Mãi đến khi xe của Thịnh Hoàn Hoàn dần dần đi xa, Mộ Tư mới tỉnh táo lại, lập tức giơ tay: “Trữ Viễn, thay tôi bảo vệ tốt cô ấy.”

Hứa Trữ Viễn gật đầu, lập tức lên xe đi theo Thịnh Hoàn Hoàn.

Rất nhanh Thịnh Hoàn Hoàn đã phát hiện Hứa Trữ Viễn, cô không để ý tới mà nghe điện thoại: “Lý đội.”

Là Lý Hưng Hoài.

Lý Hưng Hoài giọng nói nặng nề: “Hoàn Hoàn, tôi đã nghe đến chuyện của Thịnh Thế, qua mấy ngày nữa sẽ bắt đầu thi đấu, cô có tính toán gì?”

Trong khoảng thời gian này Thịnh Hoàn Hoàn không đến đoàn xe mỗi ngày để huấn luyện, hiện giờ Thịnh Thế lại xảy ra chuyện này, Lý Hưng Hoài lo lắng Thịnh Hoàn Hoàn không lo xuể nên không có tâm tình thi đấu, thậm chí sẽ rời khỏi cuộc thi.

Lý Hưng Hoài coi Thịnh Hoàn Hoàn là hi vọng của Vũ Yến, sợ nhất là xảy ra chuyện này.

Thịnh Hoàn Hoàn biết Lý Hưng Hoài lo lắng cái gì: “Yên tâm đi Lý đội, tôi sẽ không vắng mặt trong cuộc thi.”

Cuối cùng Lý Hưng Hoài cũng nhẹ nhàng thở ra: “Có những lời này của cô thì tôi an tâm rồi.”

Vừa tắt điện thoại, Nam Tầm lại gọi đến.

“Chị Nam Tầm.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK