Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này rốt cuộc Cố Nam Thành cũng trở lại, mang đầy lửa giận bước vào phòng ngủ, vừa vào cửa đã hùng hổ doạ người, dáng vẻ như không nhịn được muốn xé nát cô ra: “Cô dám phái người theo dõi tôi, Nam Tầm, từ khi nào cô học được ba cái trò nhàm chán này, mau giao ảnh ra đây.”

Nam Tầm buông điện thoại, quay người lại nhìn chòng chọc vào gã, giọng nói khàn khàn đặc biệt bình tĩnh: “Ảnh gì?”

Cố Nam Thành nhìn Nam Tầm, hồi lâu sau vẫn không nói nên lời, khí thế cũng yếu đi, có chút suy sụp mà ngồi xuống mép giường: “Chúng ta nói chuyện đi!”

Nam Tầm đứng đó nhìn gã, cực kỳ lạnh nhạt.

Cổ họng Cố Nam Thành nghẹn nghẹn, rất nhiều lần không mở miệng được, nhìn vào mắt Nam Tầm, gã càng muốn lui bước.



Nhưng nghĩ tối hôm qua Trần Do Mỹ quyến rũ nở rộ dưới người mình và chiếc khăn trải giường còn dính máu kia, hình ảnh cô ta như hoa lê dính mưa, cảnh cô ta đau đớn tự trách, trái tim gã lại cứng rắn lên vài phần.

“Nam Tầm, ba ngày này tôi không trở về, chắc cô đã đoán được tôi và Trần Do Mỹ ở bên nhau, hiện tại tôi hỏi cô một câu, phóng viên kia có phải cô phái tới hay không?”

Nam Tầm trầm mặc nhìn hắn, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Cố Nam Thành bậc lửa châm điếu thuốc, dùng sức rít một hơi: “Phải làm thế nào cô mới bằng lòng xoá ảnh?”

Lần này cuối cùng Cố Nam Thành cũng nghe được câu trả lời của Nam Tầm.

Cô ấy nói: “Chờ ảnh chụp phát huy tác dụng lớn nhất của nó thì tất nhiên sẽ xóa, đã tốn tiền rồi, cũng phải có chút hồi báo đúng không?”

Sắc mặt Cố Nam Thành trầm xuống: “Cô nói vậy có ý gì?”



Nam Tầm cong cong khóe miệng: “Cố Nam Thành, chúng ta kết hôn bảy năm, anh còn chưa hiểu tôi à? Anh thọc một đao vào tim tôi, anh nói tôi sẽ báo đáp anh như thế nào?”

Cố Nam Thành quá hiểu Nam Tầm, tuy cô ấy không phải người có thù tất báo, nhưng nếu ai chạm vào điểm mấu chốt thì cô ấy nhất định sẽ như rắn độc trả thù gấp mười lần gấp trăm lần.

Cố Nam Thành nhìn cô gái đã ngủ chung giường bảy năm với mình, nay sắc mặt đã trở nên tiều tụy vàng vọt, gã đột nhiên phát hiện mình không yêu cô như trong tưởng tượng.

Gã đã sớm quên cảm giác tim đập thình thịch khi lần đầu gặp cô thời niên thiếu!

Hiện tại, người phụ nữ đứng trước mặt gã đã không còn hào quang của ngày xưa, chỉ là một người đàn bà nội trợ quá ư bình thường, có thể mặc sức tìm được cả đống trên đường cái.

Trầm mặc hồi lâu, Cố Nam Thành mới mở miệng: “Nam Tầm, cô muốn trả thù tôi thì cứ làm, là tôi có lỗi với cô, nhưng đừng chạm vào Trần Do Mỹ, nếu không đừng trách tôi vô tình.”

Nam Tầm lại cố tình muốn đối đầu với gã: “Hai người các người, đừng ai mơ tưởng trốn thoát.”

Mặt Cố Nam Thành hoàn toàn sầm xuống: “Cô thật sự muốn trở mặt với tôi?”

Nam Tầm trả lời: “Đây chỉ là bắt đầu, về sau còn phải trở mặt dài dài, hiện tại rẽ phải, lập tức cút khỏi nơi này, đừng làm dơ chỗ ở của tôi.”

Sự bình tĩnh và vô tình của Nam Tầm làm Cố Nam Thành thẹn quá thành giận: “Nam Tầm, chúng ta đi đến bước này hoàn toàn do cô tự rước lấy, không trách được người khác.”

Nói xong câu đó, Cố Nam Thành phất tay áo bỏ đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK