Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô không ngờ Đường Nguyên Minh lại là giám đốc tân nhiệm của tập đoàn Đường thị.

Hiện tại, Đường tổng thần bí còn mời cô ăn cơm, chúc mừng cô ngồi lên vị trí của Thịnh Xán, con gái kế nghiệp cha.

Đường Nguyên Minh nhìn cô gái còn chưa tỉnh táo lại, mang theo chút ngu đần đáng yêu trước mặt mà không khỏi bật cười: “Chuyện anh là Đường tổng thật sự làm em khó tin như vậy?”

Thịnh Hoàn Hoàn thành thật gật đầu, ngượng ngùng nói: “Sớm biết là anh thì em đã trực tiếp gọi điện thoại, đâu cần đến bãi đỗ xe chờ anh lâu như thế.”

Đường Nguyên Minh cười nhạt, giọng nói trầm thấp hồn hậu rất dễ nghe: “Nói vậy là anh sai à?”



Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu: “Em chỉ thực mâu thuẫn, nếu là việc tư em cảm thấy rất mừng vì là anh, nhưng ở việc công thì em hy vọng không phải là anh.”

Mừng vì anh là người quen, sầu là sợ nợ ân tình.

Đôi mắt Đường Nguyên Minh rất thông thấu, như có thể nhìn rõ linh hồn con người: “Yên tâm, anh không phải người chẳng phân biệt công và tư, anh chỉ cho em một cơ hội, có thể thành công thuyết phục anh không còn phải xem bản lĩnh của em.”

Anh ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú trở nên nghiêm túc lên: “Anh là người làm việc rất bắt bẻ, cho nên em phải lấy ra tiêu chuẩn chuyên nghiệp.”

Thịnh Hoàn Hoàn hiểu ý cười: “Đã rõ.”

Cô có chuẩn bị mới đến, mang tâm lý nhất định phải giành được dự án này.

Lúc ăn cơm, hai người không nói chuyện công việc, Đường Nguyên Minh hỏi hiện trạng của Nam Tầm, hai người bắt đầu trò chuyện.



Thịnh Hoàn Hoàn phát hiện ở bên Đường Nguyên Minh làm cô cảm thấy rất tự tại, tựa như khi còn nhỏ thích đi theo phía sau anh, có cảm giác an toàn nói không nên lời.

Lúc ấy anh luôn che chở cho cô, tựa như người anh trai không gì không làm được trong mộng của cô.

Sau đó Đường Nguyên Minh hỏi chuyện giữa cô và Lăng Tiêu, cô bị đuổi ra Lăng gia đã không phải bí mật gì.

Thịnh Hoàn Hoàn không biết nên nói như thế nào, sau một lúc lâu mới trầm ngâm: “Là em quá tự cho là đúng, xúc phạm điểm mấu chốt của anh ta, không trách được.”

Ngày mai chắc kết quả cũng có rồi, đến lúc đó chuyện của cô và hắn cũng nên có hồi kết. Cô không khỏi nhìn về hướng di động bên cạnh, trong lòng bỗng cảm thấy mất mát.

Cảm nhận được cảm xúc của Thịnh Hoàn Hoàn thay đổi, Đường Nguyên Minh trầm trầm, anh biết cô gái trước mặt đã rung động với Lăng Tiêu, đây là chuyện làm người ta rất không thoải mái.

Đường Nguyên Minh rút một điếu thuốc ngậm ở bên môi, ngọn lửa sáng lên có chút chói mắt, chưa bậc lửa anh đã để thuốc xuống rồi ném qua một bên.

Thịnh Hoàn Hoàn nói: “Không sao, anh hút đi!”

Đường Nguyên Minh ném thuốc vào thùng rác, anh Minh của cô không thể hút thuốc.

Thịnh Hoàn Hoàn không hiểu được hành động của Đường Nguyên Minh, không biết nên nói gì.

Đường Nguyên Minh nhếch môi lên, mang theo chút bất đắc dĩ mà nói: “Lát nữa phải về nhà cũ, nếu bị bà nội ngửi được mùi thuốc trên người anh thì sẽ mắng nữa!”

Thịnh Hoàn Hoàn bật cười: “Chứng minh bà nội rất thương anh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK