Mục lục
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chu Tín trầm mặc một lát mới nói: “Mẫn Mẫn, con về nhà đi, chuyện công ty ba có tính toán.”

Chu Mẫn ngơ ngác ngồi trở lại ghế: “Thịnh Hoàn Hoàn thắng rồi.”

Sắc mặt đoàn người Trần Do Mỹ đều đặc biệt khó coi, các cô tới xem Thịnh Hoàn Hoàn bị đuổi ra, Lam Tiếu còn lê cái thân thể vừa sinh non lại đây là vì sỉ nhục Thịnh Hoàn Hoàn.

Nhưng ai ngờ sẽ là kết quả này?

Trần Phỉ Phỉ cũng bị dọa thay đổi sắc mặt: “Do Mỹ, ba tôi không phải cũng…”



“Chị, đừng lo, không có gì, không phải cảnh sát đã đi rồi sao, chúng ta đi về trước đi!”

Trần Do Mỹ lộ ra vẻ mặt khó coi, Thịnh Hoàn Hoàn chiến thắng đã vả mặt bao nhiêu người!

Trần Phỉ Phỉ lắc đầu: “Không, tôi phải gọi điện thoại cho ba tôi…”

Trần Phỉ Phỉ còn chưa nói xong liền nghe thấy giọng nói của Trần Văn Huy: “Phỉ Phỉ, Do Mỹ, sao hai đứa lại ở chỗ này?”

Đoàn người Trần Phỉ Phỉ nhìn lại nơi vang lên tiếng nói, thấy Trần Văn Huy đi cùng với Thịnh Hoàn Hoàn, ngoài ra còn có Tống Chí Thượng.

Chỉ thấy Thịnh Hoàn Hoàn mặc một bộ tây trang màu trắng vừa vặn, dáng người lả lướt hấp dẫn, trang điểm khéo léo, trên gương mặt xinh đẹp không có biểu cảm gì, khí chất lạnh lẽo lại mang theo nét cao quý, đột nhiên mang đến cho người ta cảm giác rất đè nén.

Mà phía sau cô còn có một đám người đi theo, dáng vẻ kia thật sự khá giống nữ cường nhân thương trường.

“Thịnh Hoàn Hoàn.” Lam Tiếu siết chặt tay, tức đến cả người phát run.

Thịnh Hoàn Hoàn chiến thắng, vậy món nợ sinh non của cô ta khi nào mới tính được chứ?

Sắc mặt Trần Do Mỹ và Trần Phỉ Phỉ không đẹp hơn Lam Tiếu bao nhiêu, nhìn dáng vẻ của Thịnh Hoàn Hoàn mà ghen ghét đến đỏ mắt.

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn những gương mặt quen thuộc lại khó ưa trước mắt, không cần nghĩ cũng đoán được ý đồ hôm nay họ đến.

Đáng tiếc, ý nguyện của họ đã thất bại.

Bước chân Thịnh Hoàn Hoàn không chút tạm dừng, mang theo một đám viên chức trực tiếp đi qua trước mặt họ, hiện tại cô không có tâm tư để ý đến đám người này.

“Phỉ Phỉ, mau trở về.” Trần Văn Huy phất phất tay với Trần Phỉ Phỉ, vội đi theo ra ngoài.

Mãi đến khi đoàn người Thịnh Hoàn Hoàn lên xe rời đi, đoàn người Trần Phỉ Phỉ và Trần Do Mỹ mới tỉnh táo lại, hình như Thịnh Hoàn Hoàn thật sự đã khác, trước kia các cô còn có thể tranh tài khoe sắc với cô, hiện giờ cô đã trở nên lộng lẫy loá mắt, không thể so sánh nữa rồi.

“Bang!” Một tiếng tát tay đột ngột vang lên.

Mặt Trần Phỉ Phỉ bị lệch qua một bên, lỗ tai vang lên ầm ầm, ngơ ngẩn cả người.

Sau đó Chu Mẫn chửi xối xả thẳng vào mặt: “Hèn chi tôi nói chỉ dựa vào Thịnh Hoàn Hoàn thì làm sao thắng được, thì ra con chó săn là ba cô bán đứng ba tôi.”

Lúc này Trần Phỉ Phỉ mới nhận ra mình bị Chu Mẫn đánh, lại vì sao bị đánh, mà cô ta lại hết đường chối cãi.

Trần Do Mỹ muốn ra mặt cho Trần Phỉ Phỉ: “Chu Mẫn, miệng sạch sẽ một chút, cô nói ai…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK