Mục lục
Tuyệt Thế Cường Long
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu anh ta không hài lòng thì có thể ra mặt giúp hắn!

Nghe đi, đây là lời mà con người sẽ nói sao?

Những người chung quanh không khỏi trợn tròn mắt, người này rốt cuộc là có lai lịch như thế nào cơ chứ, hay là đầu óc có bệnh, thế mà dám nói chuyện như vậy với thư ký của Tỉnh trưởng?!

Dương Văn Khải cả giận nói: “Ngông cuồng!”

Ngô bí thư vậy mà lại xoay đầu nhìn Dương Văn Khải, trầm giọng nói: “Dương thiếu gia, xem ra Tỉnh trưởng bề bộn công việc nên bỏ bê việc dạy dỗ cậu.”

“Cậu dám lấy xe dự phòng của Tỉnh trưởng đi ở ngoài này, còn đấu đá lung tung suýt nữa đụng vào người, có biết chuyện này sẽ mang lại ảnh hưởng tồi tệ gì đến Tỉnh trưởng không?”

“Ngay lập tức, xin lỗi Tề tiên sinh mau!”

“Nếu không tôi sẽ nói chuyện này cho Tỉnh trưởng, ông ấy chắc chắn không dễ dàng tha thứ cho cậu đâu!”

Dương Văn Khải bị Ngô bí thư nói đến mữ sửng sốt cả người, tiếp đó cả kinh nói: “Cái gì? Anh để cho tôi xin lỗi hắn?”

“Nói đùa cái gì vậy? Dương Văn Khải tôi lại đi xin lỗi một con chó sao?”

“Ngô bí thư, đầu óc anh có phải bã đậu không thế?!”

Ngô bí thư giận dữ, vung tay tát vào mặt Dương Văn Khải một phát mạnh.

Anh ta mặc dù chỉ là thư ký của Tỉnh trưởng, nhưng lại vô cùng thân mật với Tỉnh trưởng, Tỉnh trưởng coi anh ta là tâm phúc của mình.

Anh làm việc rất có chừng mực, cho nên vốn không hề lo lắng cái bạt tai này của mình có thể gây nên chuyện không tốt gì.

“Anh...” Dương Văn Khải ngạc nhiên, ôm lấy mặt mình, vô cùng khiếp sợ nhìn Ngô bí thư.

Hai tiểu minh tinh cũng đang run lẩy bà lẩy bẩy, những chuyện như này họ cũng không dám nhiều lời.

Lý Thiên Lạc bên kia cũng giả bộ như không trông thấy cái gì cả.

Ngô bí thư mặt đen nói: “Hôm nay, nếu cậu không xin lỗi Tề tiên sinh, tôi sẽ gọi điện thoại ngay cho cha của cậu, để ông ấy tự mình tới xem, xem cậu đã làm ra chuyện tốt gì!”

Vừa nói chuyện, Ngô bí thư vừa lấy ra điện thoại di động, xem ra là định gọi thật.

Dương Văn Khải nghĩ đến người cha nghiêm khắc của mình, không khỏi run run người, sau đó cắn răng gật đầu, nói: “Ngô bí thư, anh làm tốt lắm, ép tôi phải nói xin lỗi với người ngoài, tôi nhớ kỹ rồi!”

Trong khi nói chuyện, Dương Văn Khải đã quay đầu nhìn về phía Tề Đẳng Nhàn, nói: “Thật xin lỗi, chuyện hôm nay là do tôi làm sai!”

“Thái độ gì vậy?” Tề Đẳng Nhàn nhàn nhạt hỏi.

“Cậu...” Dương Văn Khải giận tím mặt, hận xé xác người trước mắt này ra, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt đen thui của Ngô bí thư, chỉ có thể kiềm chế lửa giận trong lòng mình.

Hít sâu hai cái, Dương Văn Khải mới quay về phía Tề Đẳng Nhàn nói: “Tề tiên sinh, vô cùng xin lỗi, chuyện ngày hôm nay đều là do tôi không đúng, xin cậu tha thứ cho tôi.”

Lần này, thái độ của anh ta thành khẩn hơn rất nhiều, ngữ khí cũng hòa hoãn không ít.

Tề Đẳng Nhàn biết rõ lời xin lỗi này không phải lời thật lòng của người này, nhưng mà lười dây dưa, phất phất tay, nói: “Cứ như thế đi!”

Dương Văn Khải hừ lạnh một tiếng, cắn răng nói: “Chúng ta đi thôi!”

Anh ta dắt theo hai tiểu minh tinh rời khỏi hiện trường, mặc kệ chiếc xe bị Tề Đẳng Nhàn đập bể.

Lý Thiên Lạc thấy đến cả Dương Văn Khải cũng phải ảo não rời đi như vậy, cũng không dám nói thêm gì nữa, đỡ chú hai Lý rời khỏi nơi này.

“Lần này thật là mất mặt mà!” Trong lòng Lý Thiên Lạc hận muốn nhỏ máu.

“Công lực của Tề Đẳng Nhàn này không hề tầm thường...” Lý Nhị thúc ho khan nói, nội tạng vẫn còn đang đau đớn.

Lý Thiên Lạc trầm giọng nói: “Mặt mũi của Lý gia chúng ta hầu như đã bị tên súc sinh kia làm cho mất hết rồi, nhất định phải nghĩ biện pháp lấy lại danh dự mới được! Đến lúc đó, nói không chừng phải mời phụ thân của tôi ra tay!”

Chú hai Lý nói: “Có anh cả ra tay, tất nhiên là chắc chắn chín phần mười rồi.”

Sau khi bọn họ rời đu, người vây xem thấy không còn náo nhiệt để xem cũng nhao nhao rời đi.

Lý Vân Uyển nhẹ nhàng thở ra, sự việc chỉ cần nhẹ nhàng như thế đã được giải quyết? Thật đúng là ngoài ý muốn mà!

Nhưng mà Tề Đẳng Nhàn có quan hệ với Tỉnh trưởng lúc nào vậy? Khiến Tỉnh trưởng phải phái thư ký đi mời hắn đến!

Ngô bí thư cười ha hả nói: “Tề tiên sinh, mời ngài đi theo tôi đến gặp Tỉnh trưởng tiên sinh?”

“Hôm nay không có hứng cho lắm, để ngày khác đi!” Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt trả lời, rồi kéo Lý Vân Uyển đi mất.

Lý Vân Uyển không khỏi cảm thấy lúng túng, người ta dù gì cũng là bí thư của Tỉnh trưởng, cứ thất hứa như vậy có vẻ không ổn lắm đâu?

Nhưng mà cô cũng không nên nói thêm cái gì, chỉ có thể quay đầu lại cười áy náy với Ngô bí thư.

Ngô bí thư cũng sững sờ, sau đó đẩy đẩy mắt kính của mình, kinh ngạc nói: “Hống hách như vậy sao? Hắn rốt cuộc có lai lịch gì đây?”

Tề Đẳng Nhàn một câu không có hứng lắm đã đuổi Ngô bí thư về, sau kho nghe xong lời Ngô bí thư nói, Dương Lệnh Quang không khỏi ngạc nhiên.

“Tỉnh trưởng, giám ngục này rốt cuộc lai lịch gì thế? Một giám ngục cấp hai thôi mà lại có dáng vẻ như vậy sao!” Ngô bí thư cười khổ hỏi.

“Tôi cũng không biết nữa... Nhưng mà, hắn là người mà phía trên chỉ đích danh muốn tôi mời được.” Dương Lệnh Quang cũng không hiểu lắm.

Ngô bí thư kinh ngạc nói: “Phía trên?!”

Dương Lệnh Quang trầm giọng nói: “Đại Nguyên soái của Bộ chiến tranh, Phó Phong Vân tiên sinh.”

Ngô bí thư sau khi nghe được cái tên này thì lại càng giật mình hơn, Phó Phong Vân vậy mà là nhân vật đứng đầu Hoa quốc, hơn nữa có vô số công lao hiển hách, có thể gọi là trụ cột của quốc gia.

“Để tôi gọi cho Phó lão trước đã...” Dương Lệnh Quang có chút bất đắc dĩ nói, lấy điện thoại di động ra bấm một số điện thoại.

Phó Phong Vân sau khi nghe điện thoại đã hỏi: “Tiểu Dương à, tôi rất nhanh sẽ đến Trung Hải thành phố rồi. Cậu tìm được người cho tôi rồi à?”

Dương Lệnh Quang cười khổ nói: “Phó lão, người thì tìm được rồi, nhưng hắn nói tâm trạng không tốt, không muốn tới tới gặp tôi... Phụ lòng nhờ vả rồi!”

Phó Phong Vân nghe xong, không khỏi ngẩn người, không nghĩ tới Tỉnh trưởng như Dương Lệnh Quang cũng không mời nổi người về?

Xem ra, nhị đương gia nà Sở Vô Đạo sùng bái quả nhiên có chút năng lực!

Nếu là người không có năng lực thì sẽ không hành động tuỳ hứng như thế được.

Phó Phong Vân rất rõ ràng ngục giam U đô có đặc biệt hệ thống của bọn họ, hơn nữa được trưởng từ Tề gia quản lý mãi suốt từ năm đó, nhưng ông không nghĩ tới, Tề Đẳng Nhàn so với phụ thân của hắn có khi không hề kém cạnh.

“Không sao hết, một lần không mời được thì mời lại là được rồi.”

“Đến Lưu Bị cũng phải mời ba lần mới đến, bị thất hứa một lần không tính là gì.”

“Mời mấy lần chắc chắn sẽ có lúc tâm trạng hắn tốt.”

Phó Phong Vân ngữ khí lạnh nhạt nói: “Tôi sẽ ở lại thành phố Trung Hải thêm mấy ngày, cậu mau chóng mời người cho tôi là được.”

Dương Lệnh Quang lập tức nói: “Phó lão yên tâm, tôi nhất định sẽ nhanh chóng xử lý việc này ổn thoả!”

Sau khi cúp điện thoại, Dương Lệnh Quang thở dài ra một hơi, rồi quay đầu nhìn sang với Ngô bí thư nói: “Tề Đẳng Nhàn kia có tính tình thế nào?”

“Ừmm... Tính tình của hắn....” Ngô bí thư cảm thấy một lời khó nói hết, nhưng lại không tiện nói chuyện của Dương Văn Khải ra.

“Như thế nào?” Dương Lệnh Quang hỏi.

“Chắc hẳn không phải là người dễ chung sống.” Ngô bí thư cười khổ nói, có chút bất đắc dĩ.

Dương Lệnh Quang gõ nhẹ một vào bàn, nói: “Anh đi điều tra điều tra tư liệu của hắn đi, để tôi bớt chút thời gian, tự mình đi gặp hắn.”

“Dù sao cũng là người mà Phó lão muốn gặp, tôi nếu mà không làm được thì có chút không có năng lực rồi!”

“Anh để bớt công việc gần đây xuống đi, tập trung làm chuyện này!”

Ngô bí thư gật đầu một cái, nói: “Đã rõ thưa Tỉnh trưởng!”

Bây giờ Tề Đẳng Nhàn đã mang theo Lý Vân Uyển trở về Vân Đình sơn trang, chyện khác, hắn cũng không muốn quan tâm.

Vì cái gì mà Dương Lệnh Quang muốn gặp hắn, hắn cũng đoán được, hơn phân nửa là do Sở Vô Đạo gây nên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK